Showing posts with label Vũ minh Tuấn. Show all posts
Showing posts with label Vũ minh Tuấn. Show all posts

SÁNG TRĂNG


                         Source: Picture from Internet
 
Trăng quê vẫn sáng vườn chè
Vẫn mong anh đỗ, quan Nghè vinh quy

Để đêm trăng ấy xuân thì
Ôm trăng gối mộng, mơ gì đêm nay?
Đêm trăng phố thị ngủ say
Chợt nghe hạ cũ phơi bày trong ta
Chút gì gần lại như xa
Màu trăng nơi ấy nhạt nhòa thế không ?
(Vũ Minh Tuấn)

CÀ PHÊ SÁNG MỘT MÌNH & CHỢT NHỚ ...

 

Sáng nay tôi chợt nhớ xa xôi
Nhớ tách cà phê, một chỗ ngồi
Với bao nhiêu nắng mùa Thu ấy
Theo áo em về trắng tinh khôi.


Sáng nay bỗng nhớ một bạn hiền
Người bạn thiếu thời tuổi hoa niên
Đã cùng tôi sống đời hoa mộng
Dưới mái trường xưa chẳng ưu phiền.


Sáng nay tôi chợt nhớ một người
Một người xinh như đóa hoa tươi
Một người giờ đã xa lăng lắc
Còn vỡ quanh tôi một tiếng cười


Sáng nay tôi chợt nhớ mông lung
Nhớ mắt môi xưa, mộng tao phùng
Nhớ mây bay trắng miền quê cũ
Biết kẻ cuối trời có nhớ nhung.

( 26/08/2012 - Vũ Minh Tuấn )

CÀ PHÊ SÁNG MỘT MÌNH & CHỢT NHỚ ...

 

CÀ PHÊ SÁNG MỘT MÌNH & CHỢT NHỚ ...

Sáng nay tôi chợt nhớ xa xôi
Nhớ tách cà phê, một chỗ ngồi
Với bao nhiêu nắng mùa Thu ấy
Theo áo em về trắng tinh khôi.


Sáng nay bỗng nhớ một bạn hiền
Người bạn thiếu thời tuổi hoa niên
Đã cùng tôi sống đời hoa mộng
Dưới mái trường xưa chẳng ưu phiền.


Sáng nay tôi chợt nhớ một người
Một người xinh như đóa hoa tươi
Một người giờ đã xa lăng lắc
Còn vỡ quanh tôi một tiếng cười


Sáng nay tôi chợt nhớ mông lung
Nhớ mắt môi xưa, mộng tao phùng
Nhớ mây bay trắng miền quê cũ
Biết kẻ cuối trời có nhớ nhung.
( 26/08/2012 - Vũ Minh Tuấn )

ĐƯỜNG CHIỀU ÁO THÔI BAY






Tháng Năm hoa phượng nở
Mùa Hè về đi rong
Mưa về trên lá nhỏ
Em có về hay không ?

Đầy trời màu hoa đỏ
Thương nhớ một mùa xưa
Bên em chiều lộng gió
Bên em ngày đón đưa

Đầy trời màu hoa đỏ
Còn lại mình ta thôi
Dáng em chiều hạ nọ
Trong cõi nào xa xôi.

Chỉ mùa hè trở lại
Phượng về không ai hay
Em bây giờ xa ngái
Đường chiều áo thôi bay.

Vũ minh Tuấn

MÙA HÈ ĐÃ QUA


        Ông bảo vệ già nể tôi là học trò cũ nên mở cửa cho vào. Buổi trưa sân trường vắng ngắt. Tôi dạo quanh sân, đếm lại từng kỷ niệm ngày xưa. Dãy hành lang dài đã một thời đầy ắp những tiếng cười đùa của tôi và các bạn. Bây giờ vắng lặng, lạnh lùng với những cánh cửa đóng chặt. Không gian tĩnh lặng vô cùng.


        Bỗng một tiếng cười trong trẻo vang lên. Tiếng cười phá tan buổi trưa hè êm ả, nghe như tiếng vỡ của pha lê.

Tôi đi vòng qua một dãy lớp học để vào sân sau. Trước mặt tôi là một tà áo dài, cô bé đang ngước nhìn lên cây phượng và trên cây là một chàng thư sinh áo trắng, đang cố vói xa để hái một chùm phượng vỹ.



        - Cố lên, Quân ơi ! Cành đó đẹp nhất đấy. Một chút nữa thôi.



        Tôi bước chầm chậm đến gần họ, ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa lớp và ngắm nhìn vẻ hồn nhiên, trẻ trung của họ. Cô gái lại cười vang thích thú khi bàn tay của cậu con trai vói hụt trong không gian.



         Kỳ lạ, tôi có cảm tưởng như mình đang hóa thân vào đôi bạn trẻ. Chẳng phải ngày xưa tôi cũng có lần cố bẻ một cành phượng vỹ đó sao ? Ký ức dẫn tôi về một khoảng trời thơ dại cũ. Tôi nhớ lại mùa hè của tôi, mùa hè cuối cùng của một thời làm học trò.



                                                                                            *

                                                                                        *      *



Những ngày cuối năm học được báo hiệu bằng những quyển lưu bút lén chuyền tay nhau giữa giờ học. Ngoài kia, những chùm hoa phượng nở sớm đang khoe sắc trong ánh nắng, càng làm háo hức thêm trong những trái tim chờ đợi.
 - Ê, trường mình có cây phượng đẹp ghê. Chỉ thiếu tiếng ve kêu là có một mùa hè đúng nghĩa.

        - Còn lâu, đừng có mơ, Ve ở trên cây cao. Cây trường mình chắc ... chưa đủ cao, nó đâu thèm ở.

        - Tao ước có con ve đậu tên cành kêu suốt ngày, nghe sướng tai.



        Tự nhiên tôi ngứa miệng xen vào chuyện của đám con gái:

        - Ve hả ? Có gì khó đâu, tôi bắt được vô số.

        Câu nói của tôi hiệu nghiệm như chiếc vé chợ đen trong một trận cầu quốc tế. Nhiều cánh tay đưa lên chụp chiếc vé :

        - Thiệt hả Chương ? Bắt cho tui một con nghe.

        - Tui hai con nghe, cho nó đá lộn như đá dế.

        - Nga phải ba con đó, cho một con làm trọng tài nữa.



        Tôi phải thối lui trước sự vồn vã quá mức của các cô bạn:

        - Từ từ, ngày mai tôi mang vô, ai muốn lấy mấy con thì lấy.



        Hôm sau, giữ đúng lời hứa, tôi đem vào lớp một lọ thủy tinh nhỏ đựng mấy con vật chỉ lớn bằng hạt mè.

        - Ủa, sao con ve mà nhỏ chút xíu vậy ?

        Tôi tỉnh bơ :

        - Nó không phải con ve mà... là ve con. Nó là ve mới đẻ mà.

        - Sao nó hổng có cánh ?

        - Mai mốt lớn nó mới mọc cánh chớ.

        - Sao nó chẳng kêu tiếng nào hết vậy ?

        - Nó mới đẻ, chưa biết ... nói. Mai mốt lớn mới kêu được.



        Tôi sắp sửa thuyết giảng cả một khoa dinh dưỡng dành cho ve con, thì thằng Nam đi tới. Nó nhón chân dòm vào cái lọ thủy tinh trên tay Nga :

        - Cái gì vậy ? Cho tui coi với. Giời ơi ... con ve chó.
         Chiếc lọ thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành, những con ve chó văng mất tiêu cùng với những tiếng kêu thất thanh. Thế là cả buổi chiều ngồi bắt ve cho con Lu cũng đi tong. Tôi chạy trối chết để tránh những những cái móng tay nhọn hoắt và những chiếc thước kẻ vô tri sẵn sàng trả thù cho chủ nó.



        Giờ cuối của buổi học, tôi nhận được tối hậu thư của Nga - cô bạn thân nhất của tôi- hẹn sau giờ học gặp Nga ở sân sau. Tan giờ học, tôi chậm chạp thu dọn sách vở, cố ý chờ cho các bạn ra trước.



        Tôi đi ra sân sau, lòng hoang mang không biết Nga sẽ trị tội tôi như thế nào. Nga chờ tôi ở gốc cây phượng, vừa gặp mặt tôi Nga đã nghiêm trang tuyên bố :

        - Chương phải trả lại cho Nga một mùa hè.

        Tôi bất giác đưa tay sờ lên ngực áo :

        - Tôi ... có lấy gì của Nga đâu ?

        Nga phì cười :

        - Không phải, hồi nãy Chương bắt con ve chó đánh lừa Nga, bây giờ phải đền ...

         Tôi hớn hở :
        - Được .. được, ngày mai tôi bắt cho Nga mười con ...
        - Ai thèm con ve chó của Chương. Nga thích chùm hoa phượng kia hơn. Chương hái dùm Nga, coi như đền cho Nga rồi đó.

        Tôi ngần ngại nhìn cây phượng, chùm hoa đỏ thắm chao nhẹ trong gió, đẹp thật. Nhưng tôi có cầm tinh con khỉ đâu chứ. Tôi gãi đầu :

        - Cành cây này dòn lắm, Nga à. Hay để Chương lấy dép ném ném cho hoa rụng xuống nghe.

        - Không, Nga thích có nguyên cành.

        - Lỡ cô Hiệu Trưởng bắt gặp ...
        - Giờ này chắc cô Hiệu Trưởng về rồi, Nga canh chừng cho.

        Mọi lý do đều bị bác bỏ, tôi đành liều mạng làm Kinh Kha một chuyến. Chùm hoa quái quỷ cứ đung đưa ngoài tầm tay của tôi, nhưng rồi tôi cũng tóm được nó.



        Lần leo xuống vất vả hơn vì tôi không dám ném cành hoa xuống cho Nga, đành vừa cầm vừa leo xuống. Đưa cành hoa cho Nga, hai cánh tay tôi trầy trụa rướm máu. Nga nhìn tôi ái ngại :

        - Chết rồi, về nhà Chương biết ăn nói làm sao ?
  

                                                                                     *
                                                                                *        *
         
       - Quân ơi, ông này sao cứ ngồi cười một mình hoài.
       - Kệ ông ấy, ổng đâu có cười mình mà sợ.

Cậu học trò đã hái được chùm hoa phượng, đang phủi quần áo, hai tay của cậu không bị xây xát như tôi thuở nọ. Cậu học trò khéo hơn tôi ngày xưa. Tôi nhớ lại lúc đó Nga đã che dấu sự lúng túng bằng cách lục quyển lưu bút nhét vào tay tôi.
        Nga dành cho tôi trang cuối cùng. Và ở đó, bên cạnh bên cạnh bài thơ tình học trò, tôi đã ép con bướm làm bằng một cánh phượng. Con bướm ấy như vẫn còn bay lượn trong trí tưởng của tôi. Hương thời gian dìu dịu trong một cõi mơ hồ xa xưa.

        Đôi bạn trẻ ra về, cô gái còn ngoái lại nhìn tôi : “ Chú ơi, coi chừng trời sắp mưa “. Tôi nhìn cô gái cười và gật đầu. Bóng hai người khuất sau dãy lớp học, còn người bạn gái ngày xưa của tôi giờ ở đâu, nào ai biết được ? Mười mấy năm chẳng phải là thời gian dài để biển hóa nương dâu, nhưng cũng đủ để người ta lạc mất nhau giữa cuộc đời. Tiếng trống tan trường niên học cuối đã vang lên từ lâu, cổng trường khép lại sau lưng. Tôi hiểu rằng mùa hè của tôi đã qua.
                                                                                               

                                                                            ( Vũ Minh Tuấn – 1992 )

TIỂU MUỘI

Gã thanh niên đeo kính trắng ngồi sau quầy sách đang cặm cụi viết, chẳng thèm để ý đến tôi vừa bước vào. Càng tốt, tôi có thể tự do lựa chọn mà không bị phiền nhiễu bởi những lời chào mời.
Trên cái giá đóng sơ sài treo đầy những tấm thiệp to, nhỏ nhiều màu sắc . Tôi lựa được một tấm vừa xinh, in hình đóa hoa hồng mới nở còn lóng lánh một giọt sương. Nhỏ bạn tôi là dân Đà Lạt nên rất thích hoa hồng, tôi sẽ gửi tặng nó với lời chúc một năm mới tươi như đóa hồng.
- "Ông ơi", tấm thiệp này giá bao nhiêu ?
- Trai hay gái ? - Câu trả lời trật lất, cái đầu vẫn không ngẩng lên -
Chúa ơi, mặc dù mái tóc demi garcon của tôi có vẻ hơi ngổ ngáo một chút, nhưng chắc chắn không thể lầm với một đấng húi cua được. Anh chàng này chắc đã lâu không đo độ mắt lại.
- Cái gì ? Tôi ấy à ?
Anh chàng cười xòa, buông bút đứng dậy.
- Không, tôi hỏi cô bé gửi cho bạn trai hay bạn gái. Tấm thiệp này chỉ nên dành cho chàng trai gửi tặng bạn gái của mình. Hoa hồng có thể nói được những điều khó nói nhất.
Quả thật là vô duyên. Bán hàng như hắn có mà ngồi ế cả ngày, hèn chi quán sách vắng ngắt.
- Kệ tui, tui tặng cho ... má tui. Được hông ?
Hắn vẫn điềm nhiên :
-À, thế thì cô bé nên lấy tấm này, có chữ Phước - Lộc - Thọ hợp hơn. Mà này, tôi già lắm sao mà cô bé gọi là "ông"?
Tôi lườm lườm nhìn hắn:
- Thế tôi còn nhỏ lắm hay sao mà gọi là "cô bé" ?
Hắn cười cười :
- Không còn nhỏ nhưng mà ... chưa lớn.
 Tôi la lớn:
- Còn ông thì già rồi đó, ông cận thị ạ.
Hắn đẩy cặp kính lên cao bằng ngón tay trỏ , hơi bối rối:
- Cô bé nổi giận rồi à ? Tôi xin lỗi nhé . Tại tôi thấy cô bé giống nhỏ em gái đã xa của tôi nên đùa chơi chút xíu. Không ngờ ... làm cô bé giận.
Giọng hắn nghe tội tội. Tự dưng tôi đâm tò mò:
- Ủa, em gái ông ở xa lắm hả ?
Ừ, nó ở xa, xa lắm. Tết này không về được. Năm nào tôi cũng để dành phần mừng tuổi cho nó mà nó chẳng về nhận. Thôi, đừng nói chuyện đó nữa.
Hắn gỡ mắt kiếng ra lau, chắc để che dấu xúc cảm trong lòng. Cặp mắt quen với kính cận, khi để trần làm mặt hắn có vẻ khờ khạo, không lém lỉnh như lúc đầu.Tôi cảm thấy thân thiện với hắn hơn. Tôi đùa:
   - Nếu vậy, Tết năm nay tôi ... nhận giùm phần mừng tuổi của em gái ông, được không ?

Hắn cười vui vẻ:
- Được chứ, nhưng phải đợi Tết đã, bây giờ còn sớm quá. Sáng ba mươi cô bé ghé lại nha.
Hắn lấy tấm thiệp có ba chữ Phước - Lộc - Thọ cho vào phong bì. Trời ơi, chẳng lẽ tôi phải gửi tặng tấm thiệp này cho nhỏ bạn sao? Hắn rút thêm một quyển lịch bỏ túi và khoanh tròn ngày ba mươi Tết, rồi bỏ luôn vào phong bì với lời giải thích : " Đề phòng trường hợp cô bé đãng trí ". Tôi cười hỏi :
-"Hàng bán kèm" hả ?
- Không, bán một, tặng một.
- Tính tiền cả hai chứ gì ? Xưa như trái đất rồi.
- Không, vẫn tính một, nhưng mà tính ... một lần.
Hắn và tôi cùng cười,. Hắn có vẻ dễ mến hơn tôi tưởng lúc đầu :
- Nếu ba mươi Tết tôi không gặp ông, à quên ... không gặp anh, tôi đâu biết tên anh mà hỏi.
Hắn lắc đầu :
- Cũng không cần biết tên tôi. Hay nếu cần cô bé cứ gọi tôi là ... ông cận
thị cũng được mà.

-Nếu vậy, tôi nhận quà thay em gái của anh , gọi tôi là ... tiểu muội nha. Tôi cũng phải có quà Tết cho anh chứ. Một gói mứt me, được không ? Tôi sẽ lựa những trái thật ốm cho giống anh.
Tôi nhận tấm thiệp, trả tiền rồi bước ra khỏi quán sách, còn nghe hắn gọi với theo: "Nhớ, sáng ba mươi Tết nghe, Tiểu muội ! "
*
* *
Tôi không đến vào sáng ba mươi như đã hứa. Loay hoay mãi đến chiều ba mươi tôi mới trở lại quán sách. Cái giá treo thiệp Tết đã dọn mất tiêu, các kệ sách cũng được thu dọn gọn ghẽ. Ngôi nhà trông có vẻ sáng sủa hơn. Trong nhà một người đàn ông đang lui cui dọn dẹp. Không phải hắn, người này trông già hơn hắn nhiều. Tôi ngần ngại đứng trước cửa :
- Chú ơi, cho cháu hỏi thăm cái anh ... đeo kính cận.
Người đàn ông dừng tay ngó ra :
 - À, nó về quê rồi. Có chuyện gì không cô ?


Về quê ? Vậy là ngày cuối cùng của năm cũ tôi không gặp hắn. Gói mứt me vẫn nằng nặng trên tay tôi trở nên vô duyên quá đỗi. Tôi bậm môi lắc đầu :
-Dạ không, không có gì quan trọng lắm, cám ơn chú.
Người đàn ông bỗng nhìn tôi hỏi:
- Cô có phải là ... tiểu muội của thằng bạn tôi không ?
Tôi tròn mắt :
- Cái gì ? Hắn ... bạn chú ?
- Ừ , có sao đâu, bạn vong niên mà . Tôi là người-bạn-lớn của nó, cũng như cô là người-bạn-nhỏ của nó. Tuổi tác đâu có thành vấn đề. Tôi nhờ nó trông dùm cửa hàng mấy ngày giáp Tết. Nó chờ cô đến trưa nay mà không thấy nên phải về quê. Về bằng chuyến xe chót. À quên, nó nhờ tôi trao lại cho cô cái này, cô chờ tôi một chút.
Người đàn ông lực trong tủ sách đưa cho tôi một phong bao màu đỏ, loại lớn nhất. Hắn giữ đúng lời hứa, tặng tôi món quà mừng tuổi. Còn tôi, gói mứt me vẫn thừa thãi trên tay.Tôi đặt gói mứt lên bàn, nói nhanh " Cháu biếu chú " rồi bước vội ra cửa trước đôi mắt ngạc nhiên của người đàn ông.
 Đến ngã tư đường, quán sách đã khuất sau một khúc quanh. Tôi dừng lại để thở và mở phong bao ra, bên trong là tấm thiệp được cắt nhỏ đi cho vừa với phong bao, nhưng vẫn nổi bật hình đóa hoa hồng lóng lánh sương mai mà tôi đã chọn hôm trước. Mặt sau tấm thiệp là bốn câu thơ :

Gặp như mộng ảo vội chia xa
Người nơi phố thị kẻ quan hà
Xuân hồng gửi tặng cành lộc biếc
Chờ đến bao giờ mới nở hoa ?
Tôi đứng lơ ngơ giữa phố với cái phong bao màu đỏ và với nỗi tiếc nuối như vừa đánh mất một cái gì . Đâu đây rộn rã vang lên vài tràng pháo tết sớm. Mùa Xuân đang đến, thật gần.
VŨ MINH TUẤN