Showing posts with label NMC. Show all posts
Showing posts with label NMC. Show all posts

Nắng Sài Gòn dịp lễ Giáng Sinh


                                                Source: Internet


Có một lúc nào đó Tuấn ngồi một mình lặng nhìn những tia nắng chiếu qua khe cửa, nhảy nhót trên những nhánh cây và chợt nhận ra là ánh nắng ở Cali về mùa Thu cũng giống như là nắng Sài Gòn vào dịp lễ Noel. Tuấn còn nhớ thuở còn học Trung Hoc ở VN , Tuấn và T chạy xe dọc theo những con đường đẹp và dễ thương của Sài gòn với những hàng cây cao. Vào dịp gần lễ Giáng Sinh tiết trời hơi lành lạnh thế là các cô Nữ Sinh, Sinh Viên diện thêm những chiếc áo len đầy màu sắc làm cho những con đường ở Sài Gòn thêm rực rở.... Nhiều hôm, hai đứa không nói gi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe, ngắm nhìn đường phố. Đôi khi hai đứa chạy xe lại Hồ con Rùa ghé tiệm kem gần đó để nghỉ chân và ăn kem. Có một lúc nào đó từ radio cả hai nghe bài hát nổi tiếng với lời thơ của thi sĩ Nguyên Sa:




Nằng Sải gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặt áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

........

Với mái tóc cắt ngắn kiểu Sylvie Vartan, đôi mắt nâu to dịu dàng và vóc dáng mảnh khảnh, T đã làm biết bao chàng trai say đắm. Có lần T lại hỏi Tuấn :

Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?

Tuấn không trả lời ngay mà nhìn T một lát rồi nói:

Anh không biết, anh chỉ biết là về mùa  Noel thì trời lạnh hơn và đở nắng hơn nên chắc đẹp hơn!!!

T cười nhe hàm răng có hai chiếc răng khểnh xinh xắn và nói

Anh này chả có biết gì cả!!! Về mùa Noel, nắng sài gòn vàng và lung  linh hơn.... Anh nhìn kìa.....

Tuấn chỉ biết cười và không nói gì thêm. T ơi cuộc đời của em thật tươi đẹp và đầy đủ còn tôi thì khác..... Lúc đó là vào những năm 70 chiến tranh xảy ra khốc liệc, đám thanh niên như Tuấn bị gọi động viên nếu học trể hai tuổi cho nên Tuấn phải nhâp ngũ. Tuấn còn nhớ vài ngày trước khi lên đường Tuấn và T chạy xe bên nhau, Tuấn ngập ngừng và hỏi T:

Em có tính đi du học tự túc không sau khi đỗ Tú Tài II?

T chỉ cười nhẹ và nói :

Bố mẹ em muốn em đi du học nhưng em không muốn.....nhưng không phải vì anh đâu nha......
Tuấn chỉ biết lắc đầu cười trừ và chở nàng đi xem phim ở Rex. Hôm đó Rex chiếu phim La valse dans l'ombre(Vũ Khúc trong Bóng Mờ). Lúc ra về Tuấn thấy mắt T hơi ươn ướt nên Tuấn đưa nàng về nhà ngay. Chàng sợ nếu nói gì thêm T sẽ khóc nhiều hơn. Cuộc chiến càng ngày càng xảy ra khốc liệt sau khi Tuấn lên đường nhập ngũ cho tới khi biến cố 75 xảy ra làm Tuấn được giải ngũ ....bất đắc dĩ. Vì mang cấp bực thấp nên Tuấn không phải đi học tập lâu..... Sau đó Tuấn tìm đến nhà T thì mới biết là gia đình nàng đã ra nước ngoài từ lâu rồi.
Từ đó bố mẹ Tuấn tìm đủ mọi cách để đưa Tuấn vượt biên qua Mỹ....... Sau cùng thì Tuấn cũng đến được Mỹ sau một thời gian phải nằm ở trại tị nạn.  Sau đó, chàng cố gắng học hành trả nợ áo cơm bảo lãnh gia đình và các em sang Mỹ và rồi cuối cùng trở thành một thầy dạy toán tại một trường đại học cộng đồng ở Mỹ.
Hôm nay, trước mùa khai trương năm học mới, Tuấn đang ngồi trong văn phòng chuẩn bị bài giảng cho lớp học thì nghe có tiếng gỏ cửa.  Chàng không ngửng đầu lên và chỉ nói :
Come in ,please(Xin mời vào.........)

Một giọng nói ngọt ngào va rất là Bắc Sài Gòn vang lên :
Hello, Xin Chào thầy, em là  N..... Xin đươc hỏi thầy mấy câu........

Tuấn hơi ngạc nhiên vì cô nói với chàng bằng tiếng Việt rất sỏi...... Khoảng chừng 19, 20 tuổi chắc là năm thứ hai đai học.  N hỏi chàng một số câu về chương trình học của lớp toán chàng dạy và số tín chỉ của lớp học và một số info liên quan tới cách học và thi của môn này. Tuấn tận tình hướng dẩn....và nhủ thầm:
"Nếu mình lấy vợ sớm thi con mình chắc cũng lớn như cô này....

Khi đươc trả lời rò ràng N rất là vui vẻ và cám ơn Tuấn. N nở một nụ cười thật tươi với hai chiếc răng khểnh thật duyên dáng ...... Nụ cười và khuôn mặt của N làm Tuấn hơi ngở ngàng .... N giống như là một người đã đi qua cuộc đời của chàng với biết bao là kỷ niệm......

Cho tới một hôm vào tháng 12, Tuấn sửa soạn cho lớp học cuối cùng thi nghe tiếng gỏ cửa. N xuất hiện. N hỏi chàng một số câu về chương trình ôn thi cho kỳ thi cuối khóa(final)... Trước khi N về, Tuấn hỏi thăm một chút về gia đình nàng. N cho biết mẹ nàng sang đây vào năm 75, lập gia đình với bố nàng năm 85 va chỉ có mình cô..... Sau một hồi nói chuyện, N kể cho Tuấn nghe là mẹ rất thích trồng hoa và thích ngắm nhìn hoa trong vườn vào những ngày nắng đẹp rực rở. N cũng nói mẹ hay nói là Nắng Sài Gòn đẹp và lung linh lắm khi vào dịp lễ Giang Sinh mỗi khi kể cho N nghe về cuộc sống Sài Gòn trước năm 1975... Khi nghe N kể, Tuấn dường như biết đó là ai rồi..... Chàng không nói  và hỏi gì thêm mà chỉ chúc N làm bài giỏi và sẽ có một mùa Giáng Sinh vui vẻ với bố mẹ.
Hôm đó trên đường lái xe về nhà, Tuấn thấy lòng buồn rười rượi... Dường như tất cà những kỷ niệm xa xưa lại hiện về trong tri nhớ của chàng .......Đâu đây dường như chàng vẫn nghe tiếng cười của T và câu hỏi của nàng ngày nào:

Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?

Tuấn sẽ có câu trả lời cho nàng ......nếu được hỏi bây giờ:

Nắng Sài Gòn về mùa Noel sẽ đẹp hơn nữa.... T ơi nếu có em........

 

Sáng mai thức dậy
Nghe tiếng chim hót
Sương mù dăng kín
Ôm cả núi non
Cầm đàn tôi hát
Khúc hát mỏi mòn
Chiều đến tôi về
Xa lộ đầy xe
Trời như thấp xuống
Nỗi nhớ theo về
Đêm không ngủ iên
Chợt tỉnh giữa đêm
Buồn hiu hắt lạ
Cuộc tình chưa quên
Em nay ở đâu
Ngày đó bên nhau
Còn chăng nỗi nhớ?
Thầm gọi tên nhau
(Nguyễn Mạnh Cường)
(Nỗi Nhớ)


NMC(Nguyễn Mạnh Cường)

Chì là thoáng qua

Mùa hè lại về
Ngày dài lê thê
Còn đọng nổi nhớ
Những ngày xa quê

Mỗi năm hè qua
Càng thêm nhớ nhà
Tuổi đời chồng chất
Ngày về quá xa!!

Sài Gòn của ta
Nay đã khác xa
Chỉ còn đâu đó
Trong giấc mơ hoa

Mùa hè ở đây
Chẳng có mưa bay
Không hoa phượng nở
Chỉ có trời mây

Nhớ mùa Hè xưa
Áo trắng năm nào
Con đường ngày đó
Đón ai chiều mưa

Nâm tháng dần qua
Ta nay đã già
Buồn vui Hè đến
Chì là thoáng qua

NMC(04/12)

Tờ báo Xuân

Năm nay tiết trời lạnh hơn mọi năm. Vào sở làm việc, ai cũng mang khăn choàng, nón len. Buổi sáng, chở con đi học, không khí lạnh làm Phong tỉnh ngủ và thức dậy sớm hơn. Đang làm việc, chàng nhận đươc email liên quan tới một vấn đề quan trọng của system X, Phong rảo bước tới cubical của Tâm vì gọi Tâm không trả lời.
Chàng vừa tới nơi thi Tâm cũng vừa vào đến. Tâm cười vui vẻ và nói:
Chào anh Phong, em có món quà này tặng anh nhân dịp Tết.
Phong ngạc nhiên trả lời :
Ủa, Tết sắp đến rồi à... Bận rộn quá,anh quên cả ngày tháng...
Tâm cười cười và đưa cho chàng một tờ báo Xuân với hỉnh bìa con Mèo và trang trí thật đẹp
Tâm nói :
Em và ông xã mới đi Cali về có mua mấy tờ báo Xuân. Tặng anh một tờ đọc cho vui ngày Tết.Báo Xuân Ca li in đẹp ghê anh nhỉ.
Phong cám ơn và bàn công việc với Tâm. Phong và Tâm làm cùng chung một nhóm của một công ty dầu hoả lớn ở tỉnh bang Houston, Texas. Rời Việt Nam đã lâu, Phong chỉ còn biết đến Tết qua những hội hè tổ chức tại địa phương chàng ở.Cũng may là những hội đoàn người VN ở đây tổ chức Hội chợ Tết mỗi năm nên không khí Tết vẫn còn được nhắc nhớ đến ở trong những gia đình ngưới Việt.

Mãi đến cuối tuần, Phong mới có thì giờ đọc tờ  báo Xuân. Với hình bìa màu vàng đỏ rực và bức hình hoa mai nở thật đẹp đã làm Phong có hứng thú đọc những trang kế tiếp..... Chàng xem tới trang thơ và chợt giật mình khi đọc thấy một bài thơ ký tên với một bút hiệu dài và quen thuộc TSTTQMV và đề tặng Bích Vân. Phong lẩm bẩm : " Không lẻ nào.........là Mẫn"
Buổi sáng lái xe đi làm, bài thơ,bút hiệu và cả nguời được tặng thật là quen thuộc làm Phong suy nghĩ miên man. Nó nhắc tới một người bạn tài hoa và chí thân của chàng. Mẫn cũng bằng tuổi Phong, cao, học giỏi, chơi đàn guitar và viết văn rất hay.Chàng và Mẫn cùng làm trong ban đại diện học sinh ờ trường trung hoc Y trước năm 75. Mẫn phụ trách về báo chi. Chàng còn nhớ Mẫn rất nổi tiếng về những bài thơ tình lãng mạng và ký tên dưới nhiều bút hiệu trong đó chàng hay dùng bút hiệu TSTSQMV.
Mẫn rất lý tuởng và tốt, rất mau mắn trong công việc chung và thiện nguyện. Chàng cũng hay giúp đở những người yếu đuối hay bị ức hiếp. Vào năm đệ Tam,có một ngày khi đi bộ về nhà ngang qua một khu phố nhỏ thì Phong bị một nhóm du đảng chận lại và đòi lấy ví của chàng. Phong đang phân trần thì bị tên đầu sỏ xô té ngã văng cả cặp kính dầy cộm và sách vở trên lề đường. Trong lúc chàng đang lồm cồm bò dậy thì môt bàn tay rắn chắc kéo chàng đứng lên và đưa cho chàng cặp mắt kính. Chàng thấy Mẫn đứng bên cạnh và nói với tên anh chị:
Mấy anh để cho bạn tôi đi về được không?
Tên này không chịu và còn tính đánh Mẫn nhưng chỉ bằng vài thế vỏ, Mẫn đã cho hắn đo ván. Hắn và đồng bọn sợ quá bỏ chạy .... Mẫn quay lại hỏi thăm Phúc và đưa chàng về tận nhà. Từ đó Mẫn và Phong càng trở nên thân hơn.
Năm thi Tú Tài II(lớp 12), chàng và Mẫn đã tốn rất nhiều thì giờ để chuẩn bị cho tờ báo Xuân của trường. Cuối cùng thì tờ báo cũng được ra mắt và được chào đón nồng nhiệt bởi học sinh trong trường và cả trường bạn khi đi bán báo Xuân.
Vài hôm sau, Mẫn mời mọi người đi uống cà phê . Sau khi cám ơn mọi người đã giúp hoàn thành tờ báo và trò chuyện vui vẻ, Mẫn loan báo một tin làm mọi người giựt mình:
Mình sẽ lên đường nhập ngũ vào tháng ... này sau khi có kết quả Tú Tài II. Chúc mọi người ở lại học hành giỏi.

Mọi người và Vân là bạn gái của Mẫn rất là ngạc nhiên trước quyết định của Mẫn. Phong thấy Vân rơm rớm nước mắt.... Năm đó là 1970..... Có lần Phong cố gặng hỏi Mẫn về quyết định nhập ngũ của Mẫn, Mẫn chỉ cười và nói:
Ai cũng lo đi du hoc như cậu, thì lấy ai bảo vệ đất nước. Anh Khang của mình hiện đang du học ở Mỹ rồi.
Thế rồi Phong lên đường đi du học tự túc và chàng ở lại Mỹ cho tới nay. Lần cuối gặp nhau Mẫn tặng chàng tờ báo Xuân và chúc chàng may mắn khi biết Phong sẽ đi du học tự túc ở Mỹ vào tháng 8. Phong không biết nói gì hơn chỉ chúc lại Mẫn và hỏi :
Vân nghĩ sao khi Mẫn nhập ngũ?
Mẫn cười và nói :

Lúc đầu Vân buồn dữ lắm, nhưng bây giờ thì đở nhiều rồi.

Thế rồi từ đó Phong không gặp lại Mẩn cho tới nay đã hơn 30 năm. Chàng có nhờ gia đình tìm kiếm nhưng không ai biết Mẩn ở đâu sau 75.
Vài hôm sau, vào sở chàng mời Tâm đi ăn trưa và nói chuyện với Tâm về người bạn cũ của mình. Tâm sốt sắng nói:
Dễ lắm anh ơi, để em cho anh số phone của tờ báo để anh liên lạc và xin số phone hay email của nhà thơ TSTTQMV.

Sau nhiều cú phone va liên lạc với tòa báo, Mẫn đã có được địa chỉ email của nhà thơ TSTTQMV. Chàng vội viết email cho tác giả và không quên cho địa chỉ email và  số phone để dễ liên lạc.

Khoảng môt tuần sau chàng nhận được một cú phone lạ từ California của một thiếu nữ. Nàng tự giới thiệu là Nhung, em gái út của Mẫn qua Mỹ theo bảo lảnh của người anh Cả. Nhung cho chàng biết là Mẫn đã tự sát khi bị thương trong một trận giao tranh với Bắc Quân ở bãi biển Đà Nằng vào năm 1975. Chàng và tiểu đội của mình có nhiệm vụ bảo vệ cho các đơn vị bạn rút quân. Chằng may Mẫn bị bắn sẻ và bị thương nặng. Chàng đã tự kết liễu đời mình bằng lựu đạn để khỏi phải lọt vào tay Bắc quân. Để tưởng nhớ anh Nhung lấy bút hiệu chàng cho một số bài thơ mà nàng sáng tác. Riêng bài thơ mà nàng viết trên báo Xuân, có một vài khúc viết bởi Mẫn và đã đăng trong tờ báo Xuân của trường năm nào.
Phong nghe qua lặng cả người. Chàng yên lặng ngậm ngùi nhớ tới người bạn anh hùng khí phách của mình ngày nào. Chàng vẫn nghe đâu đây giọng cười sang sảng, cái bắt tay mạnh mẽ và nồng ấm của Mẫn mỗi khi gặp nhau. Chàng chào  em gái Mẫn vả hẹn sẽ sang thăm gia đình Mẫn khi có dịp.
Trên đường về Phong thầm cầu nguyện cho Mẫn được siêu thoát va nói thầm nói với mình :
Sinh vi tướng, tử vi thần mong Mẫn và các vị anh hùng dân tộc  hộ trì cho dân tộc Việt.

Những ngày cuối Năm  Mẹo
01/09/2012
NMC
(Nguyễn Mạnh Cường)

Happy New Year

Chúc quý vị bạn hửu, anh em, độc giả xa gần một mùa Giáng Sinh và Năm Mới vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. NMC

Happy New Year
I wished
We will all have a better year
With less war
Less Conflict
And More....
Love in the Earth
People think about each other more often
In Warm thought
Not Hatred
Less thought about Money
And Fame
They kill the seeds of Love and Happiness
I wish we all share the world
And understand
That we are all gone someday
So what's the point for fighting and jealousy
The world will be less painful
And should be a better place to live
For People with different religions, color of skins
I wish, You wish
And it will become true
Happy New Year!!!

NMC(12/25/2011)

Nắng Sài Gòn dịp lễ Giáng Sinh

Có một lúc nào đó Tuấn ngồi một mình lặng nhìn những tia nắng chiếu qua khe cửa, nhảy nhót trên những nhánh cây và chợt nhận ra là ánh nắng ở Cali về mùa Thu cũng giống như là nắng Sài Gòn vào dịp lễ Noel. Tuấn còn nhớ thuở còn học Trung Hoc ở VN , Tuấn và T chạy xe dọc theo những con đường đẹp và dễ thương của Sài gòn với những hàng cây cao. Vào dịp gần lễ Giáng Sinh tiết trời hơi lành lạnh thế là các cô Nữ Sinh, Sinh Viên diện thêm những chiếc áo len đầy màu sắc làm cho những con đường ở Sài Gòn thêm rực rở.... Nhiều hôm, hai đứa không nói gi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe, ngắm nhìn đường phố. Đôi khi hai đứa chạy xe lại Hồ con Rùa ghé tiệm kem gần đó để nghỉ chân và ăn kem. Có một lúc nào đó từ radio cả hai nghe bài hát nổi tiếng với lời thơ của thi sĩ Nguyên Sa:



Nằng Sải gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặt áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

........

Với mái tóc cắt ngắn kiểu Sylvie Vartan, đôi mắt nâu to dịu dàng và vóc dáng mảnh khảnh, T đã làm biết bao chàng trai say đắm. Có lần T lại hỏi Tuấn :

Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?

Tuấn không trả lời ngay mà nhìn T một lát rồi nói:

Anh không biết, anh chỉ biết là về mùa  Noel thì trời lạnh hơn và đở nắng hơn nên chắc đẹp hơn!!!

T cười nhe hàm răng có hai chiếc răng khểnh xinh xắn và nói

Anh này chả có biết gì cả!!! Về mùa Noel, nắng sài gòn vàng và lung  linh hơn.... Anh nhìn kìa.....

Tuấn chỉ biết cười và không nói gì thêm. T ơi cuộc đời của em thật tươi đẹp và đầy đủ còn tôi thì khác..... Lúc đó là vào những năm 70 chiến tranh xảy ra khốc liệc, đám thanh niên như Tuấn bị gọi động viên nếu học trể hai tuổi cho nên Tuấn phải nhâp ngũ. Tuấn còn nhớ vài ngày trước khi lên đường Tuấn và T chạy xe bên nhau, Tuấn ngập ngừng và hỏi T:

Em có tính đi du học tự túc không sau khi đỗ Tú Tài II?

T chỉ cười nhẹ và nói :

Bố mẹ em muốn em đi du học nhưng em không muốn.....nhưng không phải vì anh đâu nha......
Tuấn chỉ biết lắc đầu cười trừ và chở nàng đi xem phim ở Rex. Hôm đó Rex chiếu phim La valse dans l'ombre(Vũ Khúc trong Bóng Mờ). Lúc ra về Tuấn thấy mắt T hơi ươn ướt nên Tuấn đưa nàng về nhà ngay. Chàng sợ nếu nói gì thêm T sẽ khóc nhiều hơn. Cuộc chiến càng ngày càng xảy ra khốc liệt sau khi Tuấn lên đường nhập ngũ cho tới khi biến cố 75 xảy ra làm Tuấn được giải ngũ ....bất đắc dĩ. Vì mang cấp bực thấp nên Tuấn không phải đi học tập lâu..... Sau đó Tuấn tìm đến nhà T thì mới biết là gia đình nàng đã ra nước ngoài từ lâu rồi.
Từ đó bố mẹ Tuấn tìm đủ mọi cách để đưa Tuấn vượt biên qua Mỹ....... Sau cùng thì Tuấn cũng đến được Mỹ sau một thời gian phải nằm ở trại tị nạn.  Sau đó, chàng cố gắng học hành trả nợ áo cơm bảo lãnh gia đình và các em sang Mỹ và rồi cuối cùng trở thành một thầy dạy toán tại một trường đại học cộng đồng ở Mỹ.
Hôm nay, trước mùa khai trương năm học mới, Tuấn đang ngồi trong văn phòng chuẩn bị bài giảng cho lớp học thì nghe có tiếng gỏ cửa.  Chàng không ngửng đầu lên và chỉ nói :
Come in ,please(Xin mời vào.........)

Một giọng nói ngọt ngào va rất là Bắc Sài Gòn vang lên :
Hello, Xin Chào thầy, em là  N..... Xin đươc hỏi thầy mấy câu........

Tuấn hơi ngạc nhiên vì cô nói với chàng bằng tiếng Việt rất sỏi...... Khoảng chừng 19, 20 tuổi chắc là năm thứ hai đai học.  N hỏi chàng một số câu về chương trình học của lớp toán chàng dạy và số tín chỉ của lớp học và một số info liên quan tới cách học và thi của môn này. Tuấn tận tình hướng dẩn....và nhủ thầm:
"Nếu mình lấy vợ sớm thi con mình chắc cũng lớn như cô này....

Khi đươc trả lời rò ràng N rất là vui vẻ và cám ơn Tuấn. N nở một nụ cười thật tươi với hai chiếc răng khểnh thật duyên dáng ...... Nụ cười và khuôn mặt của N làm Tuấn hơi ngở ngàng .... N giống như là một người đã đi qua cuộc đời của chàng với biết bao là kỷ niệm......

Cho tới một hôm vào tháng 12, Tuấn sửa soạn cho lớp học cuối cùng thi nghe tiếng gỏ cửa. N xuất hiện. N hỏi chàng một số câu về chương trình ôn thi cho kỳ thi cuối khóa(final)... Trước khi N về, Tuấn hỏi thăm một chút về gia đình nàng. N cho biết mẹ nàng sang đây vào năm 75, lập gia đình với bố nàng năm 85 va chỉ có mình cô..... Sau một hồi nói chuyện, N kể cho Tuấn nghe là mẹ rất thích trồng hoa và thích ngắm nhìn hoa trong vườn vào những ngày nắng đẹp rực rở. N cũng nói mẹ hay nói là Nắng Sài Gòn đẹp và lung linh lắm khi vào dịp lễ Giang Sinh mỗi khi kể cho N nghe về cuộc sống Sài Gòn trước năm 1975... Khi nghe N kể, Tuấn dường như biết đó là ai rồi..... Chàng không nói  và hỏi gì thêm mà chỉ chúc N làm bài giỏi và sẽ có một mùa Giáng Sinh vui vẻ với bố mẹ.
Hôm đó trên đường lái xe về nhà, Tuấn thấy lòng buồn rười rượi... Dường như tất cà những kỷ niệm xa xưa lại hiện về trong tri nhớ của chàng .......Đâu đây dường như chàng vẫn nghe tiếng cười của T và câu hỏi của nàng ngày nào:

Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?

Tuấn sẽ có câu trả lời cho nàng ......nếu được hỏi bây giờ:

Nắng Sài Gòn về mùa Noel sẽ đẹp hơn nữa.... T ơi nếu có em........
 
Sáng mai thức dậy
Nghe tiếng chim hót
Sương mù dăng kín
Ôm cả núi non
Cầm đàn tôi hát
Khúc hát mỏi mòn
Chiều đến tôi về
Xa lộ đầy xe
Trời như thấp xuống
Nỗi nhớ theo về
Đêm không ngủ iên
Chợt tỉnh giữa đêm
Buồn hiu hắt lạ
Cuộc tình chưa quên
Em nay ở đâu
Ngày đó bên nhau
Còn chăng nỗi nhớ?
Thầm gọi tên nhau
NMC(Nỗi Nhớ)


NMC


Bây giờ là mùa Thu, nhưng đâu ai cấm được ta mơ về mùa Xuân......

NMC : Bây giờ là mùa Thu, nhưng đâu ai cấm được ta mơ về mùa Xuân.

Ta như ai đó mộng tìm Xuân
Xuân mang tươi thắm đến dương trần   
Nàng mang nhân ái gieo muôn lối
Làm đẹp cuôc đời theo dấu chân

Xuân mang hy vọng đến mọi nhà
Tình Xuân chan chứa khắp muôn hoa
Cùng nhau chờ đón mùa Xuân đến

Để tình người lại được bay xa

NMC

Tư tưởng dung thông, chẳng thuộc mùa
Xuân Hạ Thu Đông, cảnh tình ưa
Tứ đại giai không ! Vòng luân chuyển

Thế cục xoay vần, thắng với thua





Xuân sang rạng rỡ sắc muôn màu

Hạ đến chói chan Phương nở mau

Thu về lãng đãng vàng non nước

Đông tàn vạn vật tiếc thương nhau

MC

Ta hồi quá khứ, tìm ai đó
Biền biệt không gian, bất khả dò
Lắng đọng thời gian, dài ai oán
Chèo khua sóng nước, bóng con đò






Trăng Thu lơ lửng bến sông xưa
Tình mịch không gian mấy cho vừa
Xa đưa tiếng sáo lòng thanh thoát
Trả lại thế nhân tấm tình xưa

NC

Ai cũng mong mãi một mùa Xuân
Hoa tươi khoe sắc chốn dương trần

Vạn vật như hồi sinh muôn lối

Xuân về trao nhau tấm tình chân






Xuân sang, Phúc đáo tận muôn nhà

Hương Xuân ngào ngạt, ngất ngây hoa

Lòng lâng lâng, nhịp chân vui đến

Để tình người chan chứa tình xa



MC



 Một mùa Xuân tốt đẹp hơn cho mọi người....... và :
"Từ đây người biết thương người" trong bài nhạc  Mùa Xuân Đầu Tiên của nhạc sĩ tài hoa Văn Cao và giọng hát đầy truyền cảm của nữ ca sĩ Bích Vân. Tiếng đàn vĩ cầm thổn thức và giọng ca  quyện vào nhau như là một. Xin mời độc giả thưởng thức

Ngày nay đôi ngã

Ngày xưa chung một nhịp cầu
Ngày nay ai đã quên câu ước thề
Ngày xưa cùng xóm cùng quê
Ngày nay đôi ngã không kề cận nhau
Ngày xưa áo trắng không mầu
Ngày nay mái tóc hai mầu điểm sương
Ngày xưa tình cũ còn vương
Ngày nay xa cách quê hương nghìn trùng

NMC
(10/02/2011)

adieu jolie candy - Singer : Jean-francois Michael

Ngày Ấy Chờ Em

Tôi đến chờ em một buổi chiều
Sân trường ngày ấy vắng cô liêu
Hoa rơi lác đác bên thêm vắng
Lãng đãng xa xa vài cánh diều

Vang vọng đâu đây một khúc ca
Tiếng đàn réo rắt bản tình ca
Lời trong câu nhạc nghe say đắm
Điệu khúc Tango sao thiết tha

Ô hay trời đã quá về chiều
Mà Sao chẳng thấy bóng người yêu?
Nhạc khúc chừng nghe thêm thồn thức
Thấp thoáng từ xa dáng yêu kiều

Ngày ấy bây giờ đã bao năm?
Cuộc sống qua đi với thăng trầm
TIm tôi vẫn nhớ ngày xa ấy
Khúc nhạc hôm nào em nhớ không?
NMC(09/07/2011)

Anh biết em đi chẳng trở về

Bài thơ của Thái Can qua nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc

Ngày nào tôi sẽ về

Tặng VMT va Nguoi aimoCali

Ngày nào tôi sẽ về
Thăm lại ngôi trường xưa
Cùng bạn uống ly rượu
Ngồi kể chuyện ngày xưa

Gần ba mươi năm qua
Chúng ta nay đã già
Biết bao là thay đổi
Trong cuộc sống quanh ta

Nhưng bạn ơi vẫn còn
Những tấm hình xưa cũ
Của một ngày nào đó
Sai gòn của ta ơi

Đường xưa nay đổi tên
Mưa vẫn rơi bên thềm
Hạt mưa rơi thánh thót
Không bao giờ tôi quên

NMC