Theo ca si Hồng Tước
"Bài hát được viết bằng tiếng Việt dựa từ cảm hứng của một nhạc phẩm mang tên A Lonely Night của Nhạc Sỹ Nguyễn Mạnh Cường. Lời viết tiếng Anh do Danlb Young. Vì yêu thích nhạc phẩm này tôi đã ngẫu hứng hát ra bằng tiếng Việt . Đêm Lẻ Loi nói lên sự chia cách, cô đơn, nhớ nhung về một người yêu nay đã thật xa xôi nhưng cũng có thể là những đêm trăn trở nhớ thương về một nơi chốn cũ .trong kỷ niệm trong mỗi chúng ta."
Guitar: Phuong Thao
Violin: Manh Cuong
Nam thanh nữ tú, ghé qua đây Để lại câu thơ, khúc nhạc hay Từ muôn phương đến, chung tay viết Bao nỗi ân tình, vui, ... đó đây
Ca khuc Mot Ngay Voi Em Nguyen Manh Cuong(Cuong Manh Nguyen) Pho tho LeDa Vocal Ngoc Uyen
Buổi sáng cười xin cánh môi tròn
Cành hoa ươm nụ đọng sương non
Làn hơi thở nhẹ mềm trong gió
Đôi bước nhịp nhàng đôi gót son
Buổi sáng ngập ngừng nắng chưa lên
Bàn tay vân víu chiếc khăn len
Anh muốn được như khăn quàng cổ
Yên giấc ngủ vùi trên vai em
Buổi trưa rực rở trong áo màu
Rời trường đôi chân bước bước mau
Và đôi mắt mở tròn trong nắng
Đôi mắt ngượng ngùng đôi mắt sau
Buổi trưa trời nắng hay là mưa
Gió về bay ngập cả hồn mơ
Có nghe mây trắng đùa trên tóc
Đưa hương đi nhẹ vào hồn thơ
Buổi chiều và trời tối rất nhanh
Thơ về ươm mộng trong hồn anh
Có nghe tiếng thở buồn vụng dại
Thơ bay giữa trời bay bay quanh
Buổi chiều lòng buồn như giáo đường
Và lời thơ dại của yêu thương
Ngày mai xin vẫn còn có gió
Để thơ anh về với vấn vương
LeDA
Và đây lời bài nhạc:
MỘT NGÀY BÊN EM
Buổi sáng cười xinh cánh môi tròn
Cành hoa long lanh nụ sương non
Làn hơi thở nhẹ mềm trong gió
Đôi bước nhẹ nhàng đôi gót son
Buổi sáng chờ ai trước sân trường
Trời mưa không gian còn mù sương
Chợt như mây trắng cài trên áo
Em bước vào trường tôi vấn vương
Buổi trưa nắng có khi mưa
Nhìn em tan lớp khi em ra chơi
Chợt thấy tim bối rối
Này em xinh quá, xinh quá
Lòng tôi sao thấy ngây ngất
Làm tôi yêu em say đắm
Yêu suốt đời
Chiều đến đạp xe với áo màu
Rời trường đôi chân đạp xe mau
Và đôi mắt mở tròn trong nắng
Đôi mắt ngập ngừng như muốn nói đôi câu
Chiều đến đạp xe với áo dài
Rời trường tóc em nhẹ ngang vai
Nhìn đôi mắt mở tròn trong sáng
Đôi mắt u hoài thương nhớ ai
Này người em gái tôi yêu
Này người em gái tôi mơ
Này người em gái tôi yêu ngày xưa
Này người em gái hay mơ
Này người em gái ngây thơ
Mà nay ta đã xa nhau thật xa, mãi xa
Em đâu rồi
Chiều đến đạp xe với áo dài
Rời trường mưa rơi nhẹ trên vai
Nhìn đôi mắt mở tròn trong nắng
Đôi mắt u hòai đôi mắt nâu
Không biết ngày nào ta có nhau!
Nguyễn Mạnh Cường
Missing Saigon
Bai nay xin tang rieng to Bo Me, Anh Em va cac chau, thay Pham Nghe, thay Minh, Chu Trung, Chu Vi, Chu Hoa, cac ban dong hoc va nguoi ban vi cam Pham Chi Dzung. Duc Hai. Sai Gon luon mai trong toi. LYA. NMC.
Violin: Pham chi Dzung
Piano: Hoang Cuong
Music: Nguyen Manh Cuong
My way -- Frank Sinatra
Music by composers Jacques Revaux and Gilles Thibault
Lyrics by Paul Anka.
Background music Karaoke
Câu Đối Tết
"Ông Táo sắp về trời, không biết năm nay ai lo việc cúng kiến trong nhà". Từ ngày Bà Sáu rời bỏ ông ra đi một cách đột ngột vào đầu năm, ông cảm thấy mình chợt trở nên hụt hẩng, thiếu thốn và hiuquạnh.Ông bà chỉ có ba đứa con, chúng đã lớn va có gia đình riêng. Họ sống ở một mobile home gần Little Saigon để dể đi chợ và mua sắm.
Đã trải qua nhiều thăng trầm sau năm 75, sau cùng cũng đến được Mỹ theo diện đoàn tụ , ông bà cũng đã cố gắng hòa đồng vào đời sống mới. Đến lúc xem chừng đời sống đã ổn định, có thể nghĩ ngơi và đi dulịch thăm bà con bạn bè thi bà đột ngột qua đời. Từ ngày bà mất đi, bửa cơm tối trở nên lạnh lẻo và mất đi nhiều sự ấm cúng . Mặc dù khi bà Sáu còn sống, ông phải nghe bà cằn nhằn nhiều về sự bày biện củaông, ông cảm thấy nhớ những lời trách móc nhẹ nhàng của bà. Ông nhìn lên tấm hình của bà rồi nói lẩm bẩm "Bà ơi rồi mình cũng gặp lại sau này mà chắc cũng không lâu đâu". Ông tự nói với mình "Phải đứnglên làm việc gì chớ ngồi hoài không được".
Ông chợt nhớ là phải quét dọn và bày biện bàn thờ để chờ đón ngày Tết. "Ờ mà phải đi kiếm câu đối Tết đề chưng lên mới được". Ông Sáu rất thich câu đối Tết, những năm sau này ông có đươc biếu mấy câuđối Tết. Mỗi năm ông lại đem câu đối ra treo bên cạnh bàn thờ và trước cửa nhà để có không khí Tết. Ông thích những câu như:
Tân niên, hạnh phúc bình an tiến
Xuân nhật, vinh hoa phú quý lai
Lược dịch:
Năm mới, hạnh phúc bình an đến
Ngày xuân, vinh hoa phú quý về........
“Thiên tăng tuế nguyệt, niên tăng thọ
Xuân mãn càng khôn, phúc mãn đường”
Lược dịch:
Trời thêm tuổi mới, năm thêm thọ
Xuân khắp càn khôn, phúc khắp nhà
(1)
Cũng vì mấy câu đối Tết này mà ông bà rầy rà với nhau, Bà cằn nhằn ông vào dịp Tết hai năm về trước.
“Ông không thây Trung Quốc lấn chiếm đất nước mình sao mà còn thích treo mấy câu đối Tàu vậy.."
Ông trả lời: “Mình không thích Trung Quốc xâm lăng đất nước mình đâu có nghĩa là mình phải ghét hết tát cả cái gì liên
quan tới Trung Quốc. Mấy câu đối này chỉ nói về những điều mong muốn tốt lành cho mọingười trong gia đình vào ngày Tết. Treo cũng đươc không sao.”
quan tới Trung Quốc. Mấy câu đối này chỉ nói về những điều mong muốn tốt lành cho mọingười trong gia đình vào ngày Tết. Treo cũng đươc không sao.”
Bà liếc ông không nói gì rồi nói:"Ông lúc nào cũng khó nói. Không hiểu hồi đó tôi lại chịu lấy ông....”.
Những câu cằn nhàn như vậy, mà giờ đây ông cũng không còn nghe được nữa.
Những ngày bà gần mất, ông nhìn bà ốm, đau xót muốn rớt nước mắt mà không dám khóc trước mặt bà. Ông buồn rầu không ngủ đươc nên trông hốc hác. Bà nằm trên gường ngoắc ngoắc ông lại và nói:
"Ông phải giữ gìn sức khỏe đừng để bệnh như tôi mệt lắm. Với lại còn phải lo cho mấy đứa nữa chứ. Con mình coi vậy chớ còn khờ dại lắm."
Thế rồi bà ra đi thật lẹ vào một ngày thật ảm đạm. Ông trở về từ nhà quàn thẩn thờ và nhớ bà thật nhiều
nhưng cũng gắng gượng tỉnh táo để các con khỏi trông thấy. Căn nhà bây giờ càng thêm rộng, nhiều khiông cứ tưởng chừng như bà còn đâu đây, nhắc nhở ông ăn uống kiêng kem tránh ăn mặn và đừng thức khuya.
nhưng cũng gắng gượng tỉnh táo để các con khỏi trông thấy. Căn nhà bây giờ càng thêm rộng, nhiều khiông cứ tưởng chừng như bà còn đâu đây, nhắc nhở ông ăn uống kiêng kem tránh ăn mặn và đừng thức khuya.
Ông lẩm bẩm nói một mình "Năm nay tôi lại đem mấy câu đối ra treo bà đừng cằn nhằn tôi nhé"
Ông đứng dậy vào trong tủ thờ mở ngăn kéo lục lọi và tìm thấy hai câu đối. Ông mở ra và thấy một tờ giấy rớt ra có một lá thư với chữ viết của bà.
Ông Sáu ơi,
Tôi thấy người hơi mệt nhưng cũng ráng đứng dậy dọn dẹp cho gọn gàng. Không biết năm nay tôi có qua nỗi không!!!
Tôi có để dành giụm đươc một số tiền nhỏ để trong bao thư ở XXX để chờ xài vào dip Tết năm nay. Tôi biết tính ông hay thích mua sắm vào dịp Tết mà ngại hỏi con hỏi cái nên tôi để số tiền nhỏ mà tôi để dànhdụm bấy lâu nay để cho ông xài. Còn nếu mà tôi khỏe lại thì tôi sẽ đi
trông trẻ hay may thêm để có ít tiền tiêu thêm vào dịp Tết. Đọc tới đây ông Sáu thấy mắt mình mờ đi vì nước mắt.Ông nhìn lên bàn thờ, hìnhbà chợt lung linh sống động như thể bà muốn nói với ông điều gì, ông thấy bà như phảng phất đâu đây. Bà như đang nở nụ cười và nói với ông như thưở còn sống:
trông trẻ hay may thêm để có ít tiền tiêu thêm vào dịp Tết. Đọc tới đây ông Sáu thấy mắt mình mờ đi vì nước mắt.Ông nhìn lên bàn thờ, hìnhbà chợt lung linh sống động như thể bà muốn nói với ông điều gì, ông thấy bà như phảng phất đâu đây. Bà như đang nở nụ cười và nói với ông như thưở còn sống:
"Ông không lo đi sắm Tết đi và nhớ mua bánh chưng cho mấy đứa nhỏ nữa nha. Nhớ lì xì cho con thằng Phúc, thằng Sợn, con Nga".
Ông lẩm bẩm : "Bà này lúc nào cũng dục. Tôi đi liền đây."
Trên bàn thờ của bà những đóa hoa cúc vàng đã trổ bông rực rở.
Tác giả Nguyễn Mạnh Cường
(11/26/2014)
(1) From Internet
(1) From Internet
Em ở đâu
Trời đã Thu về, em ở đâu?(1)
Mà hoa rơi rụng, sắc phai màu
Mưa rơi lất phất bên khung cửa
Gợi nhớ ngày nào ta có nhau
Em ở nơi nào, có nhớ ta?(2)
Buồn vui nhung nhớ nỗi chia xa
Mới thấy đời sao muôn vạn lối
Sắc không, không sắc, cõi Ta Bà
Đời sao nhiều quá cảnh bể dâu(3)
Biết đến bao giờ bớt khổ đau
Tìm trong hư ảo, đâu chân lý!!!
Vận thế xoay vần, biến chuyển mau
NMC(11/13/2011)
1) Tho Dinh Hung
A Day With You(Mot Ngay Voi Em) Tho Andy Le Nhac Nguyen Manh Cuong
Buổi sáng cười xin cánh môi tròn
Cành hoa ươm nụ đọng sương non
Làn hơi thở nhẹ mềm trong gió
Đôi bước nhịp nhàng đôi gót son
Buổi sáng ngập ngừng nắng chưa lên
Bàn tay vân víu chiếc khăn len
Anh muốn được như khăn quàng cổ
Yên giấc ngủ vùi trên vai em
Buổi trưa rực rở trong áo màu
Rời trường đôi chân bước bước mau
Và đôi mắt mở tròn trong nắng
Đôi mắt ngượng ngùng đôi mắt sau
Buổi trưa trời nắng hay là mưa
Gió về bay ngập cả hồn mơ
Có nghe mây trắng đùa trên tóc
Đưa hương đi nhẹ vào hồn thơ
Buổi chiều và trời tối rất nhanh
Thơ về ươm mộng trong hồn anh
Có nghe tiếng thở buồn vụng dại
Thơ bay giữa trời bay bay quanh
Buổi chiều lòng buồn như giáo đường
Và lời thơ dại của yêu thương
Ngày mai xin vẫn còn có gió
Để thơ anh về với vấn vương
LeDA
Làn hơi thở nhẹ mềm trong gió
Đôi bước nhịp nhàng đôi gót son
Buổi sáng ngập ngừng nắng chưa lên
Bàn tay vân víu chiếc khăn len
Anh muốn được như khăn quàng cổ
Yên giấc ngủ vùi trên vai em
Buổi trưa rực rở trong áo màu
Rời trường đôi chân bước bước mau
Và đôi mắt mở tròn trong nắng
Đôi mắt ngượng ngùng đôi mắt sau
Buổi trưa trời nắng hay là mưa
Gió về bay ngập cả hồn mơ
Có nghe mây trắng đùa trên tóc
Đưa hương đi nhẹ vào hồn thơ
Buổi chiều và trời tối rất nhanh
Thơ về ươm mộng trong hồn anh
Có nghe tiếng thở buồn vụng dại
Thơ bay giữa trời bay bay quanh
Buổi chiều lòng buồn như giáo đường
Và lời thơ dại của yêu thương
Ngày mai xin vẫn còn có gió
Để thơ anh về với vấn vương
LeDA
Sài Gòn ngày ấy, bây giờ
Sài Gòn ngày ấy dẩu xa rồi
Vẫn là một mảnh của đời tôi
Cây cao, Mưa Trắng, Đường ngập bước
Chiều xuống bên sông, nhặt nắng rơi
Sài Gòn bây giờ quá đổi thay
Không còn đường vắng, lá me bay
Không còn áo trắng khi tan lớp
Hoa Phượng nở đầy, ai có hay?
HHL
Vẫn là một mảnh của đời tôi
Cây cao, Mưa Trắng, Đường ngập bước
Chiều xuống bên sông, nhặt nắng rơi
Sài Gòn bây giờ quá đổi thay
Không còn đường vắng, lá me bay
Không còn áo trắng khi tan lớp
Hoa Phượng nở đầy, ai có hay?
HHL
Subscribe to:
Posts (Atom)

