Một ngày hè




Tiếng dương cầm nhà ai
Vang vọng buổi sương mai
Giật mình tôi thức dậy
Ôi lại một ngày dài


Buổi trưa nóng nực thay
Không ngọn gió vào đây
Nắng trưa sao gay gắt
Biết bao giơ mưa đây


Chiếu nay qua bên sông
Chiếc thuyến bơi ngược giòng
Tưởng chừng như đứng lại
Cuộc đời sao mênh mông


Buồi tối ngắm trời đêm
Tiếng côn trùng vang rền
Anh trăng đêm tòa sáng
Êm đềm và bình yên


Ngay qua rồi lại qua
Cuộc sống đã cho ta
Vui,buồn và thương nhớ
Giữa  mọi người và ta

Nguyễn Mạnh Cường(08/10/2012)

Nhạc sĩ vĩ cầm Phạm chí Dũng

Nhạc sĩ vĩ cầm Phạm chí Dũng là bạn học vĩ cầm với thầy Phạm Nghệ khi NMC còn nhỏ. Sau đây là sơ lược về tiểu sử của anh:

Phạm Chí Dũng sinh năm 1959.
- Cựu học sinh trường Thánh Mẫu (Gia Định), trường Hồ Ngọc Cẩn.
- Tốt Nghiệp môn Violin ở Trường Quốc Gia Âm Nhạc &Kịch Nghệ Saigon.
- Đã cộng tác với các Đoàn Văn Nghệ của Đồng Nai, Ca Nhạc Tháng 8.
- Trình tấu tại các  nhà hàng Arc en Ciel, Đồng Khánh, Vũ Trường
Quê Hương, Hotel Legend, Coffee shop …
- Chủ quán Café Dương Cầm chuyên biểu diễn nhạc hòa tấu Quốc Tế với các
nhạc cụ: Piano, Violin, Guitar.
- Hiện nay cộng tác biểu diễn Violin hàng đêm ở Hotel Continental, Hotel
Liberty và Restaurant Lion.
Địa chỉ Email: dungptv@gmail.com
Xin cám ơn Dũng đã gửi tặng những bài trình tấu của anh Và mời bạn lắng nghe tiếng đàn ngọt ngào của anh sau một số bài nhạc nổi tiếng như Domino and Misty.








Nỗi Nhớ -- Thơ và Nhạc NMC(Nguyễn mạnh Cường) Violinist Phạm chí Dũng




Sáng mai thức dậy

Nghe tiếng chim hót

Sương mù dăng kín

Ôm cả núi non

Cầm đàn tôi hát

Khúc hát mỏi mòn

Chiều đến tôi về

Xa lộ đầy xe

Trời như thấp xuống

Nỗi nhớ theo về

Đêm không ngủ iên

Chợt tỉnh giữa đêm

Buồn hiu hắt lạ

Cuộc tình chưa quên

Em nay ở đâu

Ngày đó bên nhau

Còn chăng nỗi nhớ?

Thầm gọi tên nhau

NMC(Nỗi Nhớ)

Gợi nhớ Sài Gòn

Tôi đến Florida ngày hôm qua
Những trận mưa rào và không khí ẩm thấp
Làm tôi chợt nhớ mùa hè năm xưa
Ở Sài Gòn
Thành phố mà tôi sanh ra
Lớn lên với những kỷ niệm êm đềm va tươi đẹp

Florida có những tòa nhà chọc trời
Đứng sừng sững với những con đường xa lộ
Thẳng tắp và đầy xe
Với những con người sống trong vội vả
Ngay cả trong lúc họ ăn, họ thở và vui chơi


Khác với Sài Gòn ngày ấy của tôi
Con người có thể sống, yêu, làm việc
Trong một nhip điệu vừa phải
Chừng mực và có đầy tiết tấu
Như tiếng côn trùng kêu rả rích
Của một mùa hè năm xưa
Sau một cơn mưa

Sài Gòn ngày ấy có những con đường
Giữa những trận mưa rơi nặng nhẹ
Đường phố ngâp đầy lá cây
Khói thuốc bay lên trong quán cà phê mù sương
Sân nhà ai thoang thoảng mùi Dạ Lý Hương
Tôi đạp xe
Buổi tối đến trường
Lòng giản đơn của chàng trai mới lớn
Đâu biết rằng đời sống thật vô thường

Đã bao năm qua
Dù Ở đâu
Mỗi khi mưa đến
Nhìn những trận mưa rào
Làm tôi nhớ
Bạn ơi
Sài Gòn của tôi
Mãi mãi bên tôi


Nguyễn Mạnh Cường
08/11/2011

Xin mời thưởng thức tiếng đàn của anh Phạm Dũng

13 days at Paris --- Violinist  Phạm Dũng
CUỒNG VŨ .
( Tặng bạn Nguyễn Mạnh Cường với niềm tin mãnh liệt vào tình yêu cuộc sống )



Trên đỉnh núi cao kia ,
Tung hoành - chim đại bàng lướt gió .
Liệu có khi nào ,
gục ngã trước cơn lốc thời gian ?
Đôi cánh chim bay vượt đại ngàn ,
Chẳng bươn theo dấu bầy đàn thân quen ...

Chúng đã hiểu rằng :
Nếu cứ mãi bon chen trong cõi đời vô định ,
Có tự do nào bằng trời đất bao la ?
Biết bao nhiêu năm tháng đã trôi qua
Chinh phục áng mây xanh , đón ánh sáng chan hòa .
Tiếng kêu xé nát ,
hấp hối niềm tin ,
kẻ mù lòa chân lý .

Chúng đoán biết :
Trong cuộc chơi huyền bí ,
Tạo hóa vần xoay theo quỹ đạo muôn đời .
Hết sớm trưa chiều tối ,
Năm tháng dẫu chuyển dời ,
Nhưng điệu cuồng vũ
Trong đất trời vẫn luôn sống mãi .

Đôi cánh giang hồ ung dung và tự tại ,
Chán kiếp ăn nhờ ở đậu chốn lầu son ,
Có màng chi cảnh cao thấp thiệt hơn ,
Ta sẽ quay về với núi non hùng vĩ .


Ai thấy được trái tim
chim đại bàng rên rỉ ?
Trước những khát khao liêm sỉ ,
nơi cuộc sống đời thường .
Cũng đói no , cũng tàn tạ bi thương ,
Gấp đôi cánh , gục đầu , và cầu xin sự sống .

Ôi tâm thức ấy như mặt hồ xao động ,
Trước khao khát tự do hay giấc mộng tầm thường,
Chọn cuộc sống vui hay kiếp nô lệ đêm trường ?
Để không thấy ánh mặt trời sáng soi chân lý .

Bay đi thôi , bay đi thôi ... hỡi cánh chim thế kỷ
Không còn gì vui nếu trở lại bóng đêm .
Những tiếng kêu nức nở của con tim
Đang ùa vỡ với tình yêu cuộc sống .




Ngước nhìn cánh chim bay .
Trần hồng Cơ
18/02/2012

Một lần tìm được cái thiên thu...

( ThaiNC)


Lần đầu tiên cầm tập thơ và thấy hàng chữ "Ví mà tôi đổi thời gian được. Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười" của ông Trần Trung Đạo, tôi nhủ thầm: Chà! cái ông này đúng là nhà thơ, văn chương bóng bẩy gì đâu. Đồng ý thì ai không thích được nhìn thấy mẹ cười? Tôi cũng vậy. Nhưng làm gì mà phải đổi cả thiên thu cơ chứ. Mẹ ở đó khi nào vui thì mẹ cười, khi nào giận mẹ la ráng chịu. Việc gì mà ông phải đem cả thiên thu để đổi lấy tiếng mẹ cười?

Nhưng đó là hai mươi năm về trước. Mạ tôi vẫn còn trẻ và khoẻ lắm.Vài ngày một lần mạ xách giỏ đi bộ ra chợ. Vừa đi và về khoảng một tiếng, như không. Đồ ăn mạ nấu để sẵn trong tủ lạnh. Cháu nội cháu ngoại gởi cho mạ trông, chiều đón về thỉnh thỏang lại thêm cái cà mèn đựng thức ăn…

Vậy đó, chị em chúng tôi đón nhận tình thương của mạ, mặc nhiên như chim sẽ bay, và cá sẽ lội. Khi vui mạ cười, khi buồn thì… thôi.

Nhưng rồi năm tháng qua. Chim bay có lúc mỏi cánh, cá lội sẽ có ngày vương câu. Và mạ tôi rồi cũng có lúc vắng tiếng cười.

Tôi lại nhớ tới lời thơ năm nào của ông Trần Trung Đạo. Bây giờ nếu được, tôi xin góp thêm với ông rằng: nếu bỗng nhiên được ba điều ước, điều trước tiên xin nghe tiếng mạ cười.

Bởi vì mạ đã vắng tiếng cười từ lâu lắm rồi. Mạ tôi bệnh nằm trên giường cả mấy tháng nay, im lặng và mỏi mệt. Mỗi ngày mạ chỉ nói chút ít khi nào cảm thấy thiệt khoẻ và nhớ lại một câu chuyện cũ nào đó, mạ sẽ kể cho bất cứ đứa con nào đang ở bên cạnh. Mạ nói mà đôi mắt xa xăm như đang trở về sống lại với quảng đời xa xưa nào đó. Tôi thường ngồi nghe mạ kể và cảm thấy rằng mạ như cái máy chiếu phim cũ, nhớ cái gì, tới đâu, thì phát ra cái đó, để rồi lại quên ngay…

Mạ nói thì có, nhưng cười thì không. Hình như bệnh tật và già yếu đã làm tan biến tất cả sinh khí và niềm vui nào của mạ đủ để tạo một nụ cười.

Vậy mà một lần tôi đã làm được cho mạ cười.

Vô tình tôi đổi được cái thiên thu

Trong mấy chị em, tôi là thằng chịu giỡn mặt vói mạ nhiều nhứt. Tuy trên tôi có mấy bà chị, nhưng tôi hay ỷ mình là con trai trưởng được mạ cưng và …nể, nên tôi hay nói giỡn ba trợn với mạ cho mạ vui. Mạ tôi bệnh yếu nằm đó thôi chứ vấn đề tiền bạc vẫn rất sáng suốt. Trong nhà, tôi là người có nhiệm vụ quản lý tài sản “nổi” của mạ trong nhà bank. Mỗi tháng cái check tiền già đưọc chia ra : tiền nào cúng chùa, tiền giúp trẻ mồ côi, người già neo đơn ở VN…mạ đều nhớ hết. Một lần, tôi mới ra nhà bank lấy tiền về cho mạ, thấy mạ có vẻ khoẻ, tôi lại giỡn

- Mạ giàu quá à. Con thì dạo này nghèo lắm. Mạ cho con một trăm sài chơi.

Mạ hỏi

- Chơ tiền mi đi làm bỏ mô mà phải xin?

Tôi nói

- Tiền đi làm vợ nó giữ hết mạ ơi.

-Rứa à? Bộ "hắn" không cho mi đồng mô để tiêu à?

-Không! "hắn" giữ hết trơn - Tôi nói giọng chắc chắn

Tôi thấy mạ nhìn thằng con với ánh mắt thương cảm, rồi sau đó mạ bỗng trở giọng bực bội

-Xí , cái đồ sợ vợ.

Lâu lắm rồi tôi mới thấy mạ khoẻ và có hứng nói chuyện lâu như vậy nên cũng vui lây

-Mạ ơi, con mà không sợ vợ mới là lạ đó. Mạ coi, giòng họ nhà mình từ trên xuống dưới có ai mà không sợ vợ?

Tôi thấy mạ suy nghĩ. Dĩ nhiên rồi, vì những lời tôi mới nói cũng không xa sự thực là mấy. Được một chút, mắt mạ sáng lên nói

- Có. Có đưá không sợ vợ.

- Ai? Tôi ngạc nhiên

- Thằng Lộc. Thằng Lộc hắn không sợ vợ.

“Hahaha !” Tôi ôm bụng bật cười nghiêng ngữa. Cười thiệt. Tưởng ai, té ra thằng em tôi! Tôi còn lạ gì nó chứ? Không biết vì thấy tôi cười say sưa quá, hay là mạ cũng mới chợt nhận ra thằng con kia của mạ dù sao cũng đâu thể ra ngoài khuôn khổ của gia đình? Tôi thấy mạ há miệng to muốn cười theo tôi mà không thể phát ra tiếng. Nhưng ánh mắt của mạ đã nói lên tất cả. Mạ nhìn tôi, ánh mắt rực niềm vui tươi. Đã lâu rồi anh em tôi chưa thấy được ánh mắt này.

Em gái tôi đang ngồi gần đó cũng la lên

- A mạ cười. Mạ cười đó.

Tôi phải quay đi.

Ô hay, bởi vì bỗng nhiên tôi muốn khóc.

Nếu một lần trong đời tôi được cái cảm giác mừng đến phát khóc thì đó là giây phút này. Cái thiên thu mà ông Trần Trung Đạo sẵn sàng đem ra đánh đổi đó, là đây.

ThaiNC

Mối tình thơ

Hè đã về rối , ai có hay ??
Bên đây nhung nhớ vẫn đong đầy
Nếu ai gặp lại người xưa ấy
Còn nhớ tình mình trong phút giây?

Con đường tan trường lá me bay
Ta đã cùng nhau qua những ngày
Tuổi trẻ tình thơ không vướng bận
Yêu tự bao giờ , nào có hay

Thế cuộc thăng trầm, xa cách nhau
Mối tình thơ ấu chẳng còn đâu
Dẩu có lo toan vì cuộc sống
Cũng vẫn còn vương , môi tình đầu

Hồng Hoa và Nguyễn Mạnh Cường,

Sài Gòn mùa hè

Sài Gòn mùa hè, mùa chia tay
Kẻ đi, người ở, ôi buồn thay
Nắng nóng tháng năm hong mái tóc
Tháng sáu mưa về ngập đường ray

Mùa hè có khi trời mưa bay
Hạt mưa lất phất trên vai gầy
Nhớ ai vội nép trong hiên vắng
Tránh cơn mưa đầy, ướt tóc mây

Sài Gòn có khi nắng, mưa, nhiều
Như cô thiếu nữ tuổi biết yêu
Như chàng trai trẻ, tim rộn rả
Chờ đợi ai tan trường buổi chiều

 Sài gòn ngày nao, tay trong tay
 Mà nay xa cách đã bao ngày
 Bên ni bên nớ, xa muôn dặm
 Gửi khúc tình sầu theo gió mây

Người yêu dấu đã xa thật xa
Nhớ thương, thương nhớ mắt lệ nhoà
Biết đến ngày nao mong gặp lại
Ai hiểu tình mình bằng đôi ta

Nguyễn Mạnh Cường

ĐƯỜNG CHIỀU ÁO THÔI BAY






Tháng Năm hoa phượng nở
Mùa Hè về đi rong
Mưa về trên lá nhỏ
Em có về hay không ?

Đầy trời màu hoa đỏ
Thương nhớ một mùa xưa
Bên em chiều lộng gió
Bên em ngày đón đưa

Đầy trời màu hoa đỏ
Còn lại mình ta thôi
Dáng em chiều hạ nọ
Trong cõi nào xa xôi.

Chỉ mùa hè trở lại
Phượng về không ai hay
Em bây giờ xa ngái
Đường chiều áo thôi bay.

Vũ minh Tuấn

Tình anh lá diêu bông

Khúc nhạc năm nào em nhớ không?
 Anh viết tặng em khúc ca hồng
 Viết trong giấy nháp tình thơ dại
 Gói ghém tình anh lá diêu bông

 29 thang 4 bước chân đi
 Đưa tay gạt nước mắt hoen mi
 Chằng biết bao giờ ta găp lại
 Anh ơi sao chẳng nói câu gì?

 Chảng ở lại mong ngày gặp gở
 Em bước đi chẳng biết ngày về
 Từ nay đôi ngã chia lìa
 Khóc thương trong dạ, buồn vương nảo nề

 Thầm ước em đi sẽ trở về
 Xa nhau muôn dặm cách sơn khê
 Anh đi trờ lai vùng binh lửa
 Mong ai giữ trọn, câu ước thề

 Nào có ngờ đâu lần cuối cùng
 Chằng còn gặp nữa hết chờ mong
 Anh đã quay về bên chốn cũ
 Từ nay ta đã xa nghìn trùng

 Nguyễn Mạnh Cường

Nhớ Mẹ

Mẹ tôi tóc bạc da mồi
Nuôi con tần tảo một đời hy sinh
Chăm con từ thuở mới sinh
Khi con khôn lớn, tận tình bảo ban
Dạy con Hiếu Nghĩa vẹn toàn
Đừng tham danh lợi đa đoan cuộc đời
Lời mẹ dậy cố vâng lời
Nguyện xin đền đáp công ơn của người
Năm xưa mẹ đã qua đời
Chúng con ở lại muôn lời tiếc than
Mỗi năm đến lễ Vu Lan
Cài bông hoa trắng nhớ thương mẹ già
Chắp tay cúi lạy Phật Bà
Nhẩm câu kinh kệ Di Đà mười phương
Thắp nhang quỳ lậy tứ phương
Con xin tu tập theo đường mẹ khuyên
Cầu xin thế giới bình yên
Cầu cho đất nước ba miền yên vui
Đời người dân bớt nổi trôi
Mọi nhà hạnh phúc khắp nơi vui mừng


Nguyễn Mạnh Cường
Lòng Mẹ---nhạc và lời : Y Vân Mạnh Cường(violin) Nguyên Thảo(Piano)--

MÙA HÈ ĐÃ QUA


        Ông bảo vệ già nể tôi là học trò cũ nên mở cửa cho vào. Buổi trưa sân trường vắng ngắt. Tôi dạo quanh sân, đếm lại từng kỷ niệm ngày xưa. Dãy hành lang dài đã một thời đầy ắp những tiếng cười đùa của tôi và các bạn. Bây giờ vắng lặng, lạnh lùng với những cánh cửa đóng chặt. Không gian tĩnh lặng vô cùng.


        Bỗng một tiếng cười trong trẻo vang lên. Tiếng cười phá tan buổi trưa hè êm ả, nghe như tiếng vỡ của pha lê.

Tôi đi vòng qua một dãy lớp học để vào sân sau. Trước mặt tôi là một tà áo dài, cô bé đang ngước nhìn lên cây phượng và trên cây là một chàng thư sinh áo trắng, đang cố vói xa để hái một chùm phượng vỹ.



        - Cố lên, Quân ơi ! Cành đó đẹp nhất đấy. Một chút nữa thôi.



        Tôi bước chầm chậm đến gần họ, ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa lớp và ngắm nhìn vẻ hồn nhiên, trẻ trung của họ. Cô gái lại cười vang thích thú khi bàn tay của cậu con trai vói hụt trong không gian.



         Kỳ lạ, tôi có cảm tưởng như mình đang hóa thân vào đôi bạn trẻ. Chẳng phải ngày xưa tôi cũng có lần cố bẻ một cành phượng vỹ đó sao ? Ký ức dẫn tôi về một khoảng trời thơ dại cũ. Tôi nhớ lại mùa hè của tôi, mùa hè cuối cùng của một thời làm học trò.



                                                                                            *

                                                                                        *      *



Những ngày cuối năm học được báo hiệu bằng những quyển lưu bút lén chuyền tay nhau giữa giờ học. Ngoài kia, những chùm hoa phượng nở sớm đang khoe sắc trong ánh nắng, càng làm háo hức thêm trong những trái tim chờ đợi.
 - Ê, trường mình có cây phượng đẹp ghê. Chỉ thiếu tiếng ve kêu là có một mùa hè đúng nghĩa.

        - Còn lâu, đừng có mơ, Ve ở trên cây cao. Cây trường mình chắc ... chưa đủ cao, nó đâu thèm ở.

        - Tao ước có con ve đậu tên cành kêu suốt ngày, nghe sướng tai.



        Tự nhiên tôi ngứa miệng xen vào chuyện của đám con gái:

        - Ve hả ? Có gì khó đâu, tôi bắt được vô số.

        Câu nói của tôi hiệu nghiệm như chiếc vé chợ đen trong một trận cầu quốc tế. Nhiều cánh tay đưa lên chụp chiếc vé :

        - Thiệt hả Chương ? Bắt cho tui một con nghe.

        - Tui hai con nghe, cho nó đá lộn như đá dế.

        - Nga phải ba con đó, cho một con làm trọng tài nữa.



        Tôi phải thối lui trước sự vồn vã quá mức của các cô bạn:

        - Từ từ, ngày mai tôi mang vô, ai muốn lấy mấy con thì lấy.



        Hôm sau, giữ đúng lời hứa, tôi đem vào lớp một lọ thủy tinh nhỏ đựng mấy con vật chỉ lớn bằng hạt mè.

        - Ủa, sao con ve mà nhỏ chút xíu vậy ?

        Tôi tỉnh bơ :

        - Nó không phải con ve mà... là ve con. Nó là ve mới đẻ mà.

        - Sao nó hổng có cánh ?

        - Mai mốt lớn nó mới mọc cánh chớ.

        - Sao nó chẳng kêu tiếng nào hết vậy ?

        - Nó mới đẻ, chưa biết ... nói. Mai mốt lớn mới kêu được.



        Tôi sắp sửa thuyết giảng cả một khoa dinh dưỡng dành cho ve con, thì thằng Nam đi tới. Nó nhón chân dòm vào cái lọ thủy tinh trên tay Nga :

        - Cái gì vậy ? Cho tui coi với. Giời ơi ... con ve chó.
         Chiếc lọ thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành, những con ve chó văng mất tiêu cùng với những tiếng kêu thất thanh. Thế là cả buổi chiều ngồi bắt ve cho con Lu cũng đi tong. Tôi chạy trối chết để tránh những những cái móng tay nhọn hoắt và những chiếc thước kẻ vô tri sẵn sàng trả thù cho chủ nó.



        Giờ cuối của buổi học, tôi nhận được tối hậu thư của Nga - cô bạn thân nhất của tôi- hẹn sau giờ học gặp Nga ở sân sau. Tan giờ học, tôi chậm chạp thu dọn sách vở, cố ý chờ cho các bạn ra trước.



        Tôi đi ra sân sau, lòng hoang mang không biết Nga sẽ trị tội tôi như thế nào. Nga chờ tôi ở gốc cây phượng, vừa gặp mặt tôi Nga đã nghiêm trang tuyên bố :

        - Chương phải trả lại cho Nga một mùa hè.

        Tôi bất giác đưa tay sờ lên ngực áo :

        - Tôi ... có lấy gì của Nga đâu ?

        Nga phì cười :

        - Không phải, hồi nãy Chương bắt con ve chó đánh lừa Nga, bây giờ phải đền ...

         Tôi hớn hở :
        - Được .. được, ngày mai tôi bắt cho Nga mười con ...
        - Ai thèm con ve chó của Chương. Nga thích chùm hoa phượng kia hơn. Chương hái dùm Nga, coi như đền cho Nga rồi đó.

        Tôi ngần ngại nhìn cây phượng, chùm hoa đỏ thắm chao nhẹ trong gió, đẹp thật. Nhưng tôi có cầm tinh con khỉ đâu chứ. Tôi gãi đầu :

        - Cành cây này dòn lắm, Nga à. Hay để Chương lấy dép ném ném cho hoa rụng xuống nghe.

        - Không, Nga thích có nguyên cành.

        - Lỡ cô Hiệu Trưởng bắt gặp ...
        - Giờ này chắc cô Hiệu Trưởng về rồi, Nga canh chừng cho.

        Mọi lý do đều bị bác bỏ, tôi đành liều mạng làm Kinh Kha một chuyến. Chùm hoa quái quỷ cứ đung đưa ngoài tầm tay của tôi, nhưng rồi tôi cũng tóm được nó.



        Lần leo xuống vất vả hơn vì tôi không dám ném cành hoa xuống cho Nga, đành vừa cầm vừa leo xuống. Đưa cành hoa cho Nga, hai cánh tay tôi trầy trụa rướm máu. Nga nhìn tôi ái ngại :

        - Chết rồi, về nhà Chương biết ăn nói làm sao ?
  

                                                                                     *
                                                                                *        *
         
       - Quân ơi, ông này sao cứ ngồi cười một mình hoài.
       - Kệ ông ấy, ổng đâu có cười mình mà sợ.

Cậu học trò đã hái được chùm hoa phượng, đang phủi quần áo, hai tay của cậu không bị xây xát như tôi thuở nọ. Cậu học trò khéo hơn tôi ngày xưa. Tôi nhớ lại lúc đó Nga đã che dấu sự lúng túng bằng cách lục quyển lưu bút nhét vào tay tôi.
        Nga dành cho tôi trang cuối cùng. Và ở đó, bên cạnh bên cạnh bài thơ tình học trò, tôi đã ép con bướm làm bằng một cánh phượng. Con bướm ấy như vẫn còn bay lượn trong trí tưởng của tôi. Hương thời gian dìu dịu trong một cõi mơ hồ xa xưa.

        Đôi bạn trẻ ra về, cô gái còn ngoái lại nhìn tôi : “ Chú ơi, coi chừng trời sắp mưa “. Tôi nhìn cô gái cười và gật đầu. Bóng hai người khuất sau dãy lớp học, còn người bạn gái ngày xưa của tôi giờ ở đâu, nào ai biết được ? Mười mấy năm chẳng phải là thời gian dài để biển hóa nương dâu, nhưng cũng đủ để người ta lạc mất nhau giữa cuộc đời. Tiếng trống tan trường niên học cuối đã vang lên từ lâu, cổng trường khép lại sau lưng. Tôi hiểu rằng mùa hè của tôi đã qua.
                                                                                               

                                                                            ( Vũ Minh Tuấn – 1992 )

Chờ Em

Tôi đến chờ em một buổi chiều
Sân trường ngày ấy vắng cô liêu
Hoa rơi lác đác bên thêm vắng
Lãng đãng xa xa vài cánh diều

Vang vọng đâu đây một khúc ca
Tiếng đàn réo rắt bản tình ca
Lời trong câu nhạc nghe say đắm
Điệu khúc Tango sao thiết tha

Ô hay trời đã quá về chiều
Mà Sao chẳng thấy bóng người yêu?
Nhạc khúc chừng nghe thêm thồn thức
Thấp thoáng từ xa dáng yêu kiều

Ngày ấy bây giờ đã bao năm?
Cuộc sống qua đi với thăng trầm
TIm tôi vẫn nhớ ngày xa ấy
Khúc nhạc hôm nào em nhớ không?

NMC(09/07/2011)

Cám ơn  ĐTD, Khôi An, chị Donna đã hoạ bài thơ của tôi. .

Tôi vẫn chờ anh buổi xế chiều
Đường đời muôn nẻo biết cô liêu
Pháp pháp trùng trùng chiều nhạt nắng
Vần vũ gió mưa bạt cánh diều

Tiếng lòng vang mãi thiên trường ca
Âm vang giao hưởng vạn vật hòa
Trầm bổng du dương hồn say đắm
Ba cõi sáu đường biết thiết tha

Hoàng hôn bóng ngã báo xế chiều
Vạn vật lịm dần tiếc thương yêu
Dư âm réo rắt tình thổn thức
Trăn trở nỗi niềm biết bao nhiêu

Đếm nhịp thời gian theo tháng năm
Đầy vơi vinh nhục mãi thăng trầm
Tri âm tri kỷ còn không ấy ?
Man mác đường chiều ..ai biết không !

ĐTD

Source:

http://www.vietbut.net/index.php?option=com_kunena&func=view&catid=6&id=1349&Itemid=0#1418
Khúc nhạc hôm nào em nhớ không?
Rộn ràng tươi sáng, mắt em trong
Để tim anh nhảy theo chân bước
Tay với mây xanh, bắt hạ hồng

Khôi An


Ta đã chờ ai tự thưở nào
Mây trôi lơ đãng, gió lao xao
Tình như cơn gió hiu hiu mãi
Nắng chuyển đời trôi mỗi cuộc đời

Khúc nhạc hôm nào thương nhớ ơi
Yêu thương một thưở tím khung trời
Ngây thơ dạo ấy giờ phai nhạt
Thương nhớ đợi chờ bớt khát khao

Chiều nay nhạt nắng, gió lao xao
Lối cũ, đường xưa, dĩ vãng nào
Ép vào trang giấy ươm nhung nhớ
Cho tình mãi mãi đẹp như thơ

Donna Nguyễn


Tháng Tư đen

Tháng Tư buồn thiu
Ta nhớ mãi không quên
Dù đã bao năm xa xứ
Vẫn còn đây
Sầu đọng nỗi niềm

Nhớ tháng tư xưa
Những chiếc T54 gầm rú
Tiến vào Sài Gòn
Với lá cờ đỏ như máu
Cán nát lên Đôc Lập Tự Do
Với những Công An, Bộ đội
Xua đuổi người đi Kinh Tế Mới
Đấy ải nguời vào những trại tập trung
Để Cha phải xa con vợ phải xa chồng
Tạo nên bao nổi oan khiên chồng chất
Bao cảnh cửa nát nhà tan
Bao kẻ chết trong rừng thiêng nước độc
Rồi hàng ngàn người lủ lượt kéo nhau đi
Bỏ lại quê hương bò cả ruộng vườn
Bỏ cả cha mẹ, anh em, vợ chồng
Để tìm một nơi có Tự Do thật sự
Không còn nỗi sợ hãi bị kiểm kê, đấu tố
Bị bắt vào ban đêm
Hay phải bị nhét nhồi với chủ nghĩa vô thần Mác xít Lê Nin
Không còn được nói thật những điều mình đang nghĩ
Dù có người đã bỏ mình trên biển
Hay chết trên những con đường bộ kinh hoàng khi cố rời khỏi Việt Nam

Kể từ một chín bảy mươi lăm
Tôi đón Tháng Tư trong nổi sầu day dứt
Lệ đã rơi
Khi nhớ tới những người đã ra đi
Những người lính VNCH oai hùng đã chiến đấu đến nhửng phút cuối cùng
Để bảo vệ miền Nam Tự Do
Và càng thấy sót xa hơn khi thấy quê hương mình
Từng bước một lọt vào tay kẻ "LẠ"

Ôi đất nước con người Việt Nam
Với dòng máu oai hùng
Tại sao không cùng nhau vang tiếng lên
Mà nay sao phải cam đành im lặng
Ta sẽ biến nỗi đau thành hành động
Tranh đấu để bảo tồn những gì của đất nước ta
Để không còn kẻ xâm lăng ở mọi vùng đất nước
Để Tháng Tư sẽ không còn là Tháng Tư đen
Trong trí nhớ và suy tư của toàn con dân Việt

NTB(30/4/2012)