TIỂU MUỘI

Gã thanh niên đeo kính trắng ngồi sau quầy sách đang cặm cụi viết, chẳng thèm để ý đến tôi vừa bước vào. Càng tốt, tôi có thể tự do lựa chọn mà không bị phiền nhiễu bởi những lời chào mời.
Trên cái giá đóng sơ sài treo đầy những tấm thiệp to, nhỏ nhiều màu sắc . Tôi lựa được một tấm vừa xinh, in hình đóa hoa hồng mới nở còn lóng lánh một giọt sương. Nhỏ bạn tôi là dân Đà Lạt nên rất thích hoa hồng, tôi sẽ gửi tặng nó với lời chúc một năm mới tươi như đóa hồng.
- "Ông ơi", tấm thiệp này giá bao nhiêu ?
- Trai hay gái ? - Câu trả lời trật lất, cái đầu vẫn không ngẩng lên -
Chúa ơi, mặc dù mái tóc demi garcon của tôi có vẻ hơi ngổ ngáo một chút, nhưng chắc chắn không thể lầm với một đấng húi cua được. Anh chàng này chắc đã lâu không đo độ mắt lại.
- Cái gì ? Tôi ấy à ?
Anh chàng cười xòa, buông bút đứng dậy.
- Không, tôi hỏi cô bé gửi cho bạn trai hay bạn gái. Tấm thiệp này chỉ nên dành cho chàng trai gửi tặng bạn gái của mình. Hoa hồng có thể nói được những điều khó nói nhất.
Quả thật là vô duyên. Bán hàng như hắn có mà ngồi ế cả ngày, hèn chi quán sách vắng ngắt.
- Kệ tui, tui tặng cho ... má tui. Được hông ?
Hắn vẫn điềm nhiên :
-À, thế thì cô bé nên lấy tấm này, có chữ Phước - Lộc - Thọ hợp hơn. Mà này, tôi già lắm sao mà cô bé gọi là "ông"?
Tôi lườm lườm nhìn hắn:
- Thế tôi còn nhỏ lắm hay sao mà gọi là "cô bé" ?
Hắn cười cười :
- Không còn nhỏ nhưng mà ... chưa lớn.
 Tôi la lớn:
- Còn ông thì già rồi đó, ông cận thị ạ.
Hắn đẩy cặp kính lên cao bằng ngón tay trỏ , hơi bối rối:
- Cô bé nổi giận rồi à ? Tôi xin lỗi nhé . Tại tôi thấy cô bé giống nhỏ em gái đã xa của tôi nên đùa chơi chút xíu. Không ngờ ... làm cô bé giận.
Giọng hắn nghe tội tội. Tự dưng tôi đâm tò mò:
- Ủa, em gái ông ở xa lắm hả ?
Ừ, nó ở xa, xa lắm. Tết này không về được. Năm nào tôi cũng để dành phần mừng tuổi cho nó mà nó chẳng về nhận. Thôi, đừng nói chuyện đó nữa.
Hắn gỡ mắt kiếng ra lau, chắc để che dấu xúc cảm trong lòng. Cặp mắt quen với kính cận, khi để trần làm mặt hắn có vẻ khờ khạo, không lém lỉnh như lúc đầu.Tôi cảm thấy thân thiện với hắn hơn. Tôi đùa:
   - Nếu vậy, Tết năm nay tôi ... nhận giùm phần mừng tuổi của em gái ông, được không ?

Hắn cười vui vẻ:
- Được chứ, nhưng phải đợi Tết đã, bây giờ còn sớm quá. Sáng ba mươi cô bé ghé lại nha.
Hắn lấy tấm thiệp có ba chữ Phước - Lộc - Thọ cho vào phong bì. Trời ơi, chẳng lẽ tôi phải gửi tặng tấm thiệp này cho nhỏ bạn sao? Hắn rút thêm một quyển lịch bỏ túi và khoanh tròn ngày ba mươi Tết, rồi bỏ luôn vào phong bì với lời giải thích : " Đề phòng trường hợp cô bé đãng trí ". Tôi cười hỏi :
-"Hàng bán kèm" hả ?
- Không, bán một, tặng một.
- Tính tiền cả hai chứ gì ? Xưa như trái đất rồi.
- Không, vẫn tính một, nhưng mà tính ... một lần.
Hắn và tôi cùng cười,. Hắn có vẻ dễ mến hơn tôi tưởng lúc đầu :
- Nếu ba mươi Tết tôi không gặp ông, à quên ... không gặp anh, tôi đâu biết tên anh mà hỏi.
Hắn lắc đầu :
- Cũng không cần biết tên tôi. Hay nếu cần cô bé cứ gọi tôi là ... ông cận
thị cũng được mà.

-Nếu vậy, tôi nhận quà thay em gái của anh , gọi tôi là ... tiểu muội nha. Tôi cũng phải có quà Tết cho anh chứ. Một gói mứt me, được không ? Tôi sẽ lựa những trái thật ốm cho giống anh.
Tôi nhận tấm thiệp, trả tiền rồi bước ra khỏi quán sách, còn nghe hắn gọi với theo: "Nhớ, sáng ba mươi Tết nghe, Tiểu muội ! "
*
* *
Tôi không đến vào sáng ba mươi như đã hứa. Loay hoay mãi đến chiều ba mươi tôi mới trở lại quán sách. Cái giá treo thiệp Tết đã dọn mất tiêu, các kệ sách cũng được thu dọn gọn ghẽ. Ngôi nhà trông có vẻ sáng sủa hơn. Trong nhà một người đàn ông đang lui cui dọn dẹp. Không phải hắn, người này trông già hơn hắn nhiều. Tôi ngần ngại đứng trước cửa :
- Chú ơi, cho cháu hỏi thăm cái anh ... đeo kính cận.
Người đàn ông dừng tay ngó ra :
 - À, nó về quê rồi. Có chuyện gì không cô ?


Về quê ? Vậy là ngày cuối cùng của năm cũ tôi không gặp hắn. Gói mứt me vẫn nằng nặng trên tay tôi trở nên vô duyên quá đỗi. Tôi bậm môi lắc đầu :
-Dạ không, không có gì quan trọng lắm, cám ơn chú.
Người đàn ông bỗng nhìn tôi hỏi:
- Cô có phải là ... tiểu muội của thằng bạn tôi không ?
Tôi tròn mắt :
- Cái gì ? Hắn ... bạn chú ?
- Ừ , có sao đâu, bạn vong niên mà . Tôi là người-bạn-lớn của nó, cũng như cô là người-bạn-nhỏ của nó. Tuổi tác đâu có thành vấn đề. Tôi nhờ nó trông dùm cửa hàng mấy ngày giáp Tết. Nó chờ cô đến trưa nay mà không thấy nên phải về quê. Về bằng chuyến xe chót. À quên, nó nhờ tôi trao lại cho cô cái này, cô chờ tôi một chút.
Người đàn ông lực trong tủ sách đưa cho tôi một phong bao màu đỏ, loại lớn nhất. Hắn giữ đúng lời hứa, tặng tôi món quà mừng tuổi. Còn tôi, gói mứt me vẫn thừa thãi trên tay.Tôi đặt gói mứt lên bàn, nói nhanh " Cháu biếu chú " rồi bước vội ra cửa trước đôi mắt ngạc nhiên của người đàn ông.
 Đến ngã tư đường, quán sách đã khuất sau một khúc quanh. Tôi dừng lại để thở và mở phong bao ra, bên trong là tấm thiệp được cắt nhỏ đi cho vừa với phong bao, nhưng vẫn nổi bật hình đóa hoa hồng lóng lánh sương mai mà tôi đã chọn hôm trước. Mặt sau tấm thiệp là bốn câu thơ :

Gặp như mộng ảo vội chia xa
Người nơi phố thị kẻ quan hà
Xuân hồng gửi tặng cành lộc biếc
Chờ đến bao giờ mới nở hoa ?
Tôi đứng lơ ngơ giữa phố với cái phong bao màu đỏ và với nỗi tiếc nuối như vừa đánh mất một cái gì . Đâu đây rộn rã vang lên vài tràng pháo tết sớm. Mùa Xuân đang đến, thật gần.
VŨ MINH TUẤN

Bẩy ngày vui Tết

Năm mới xin chúc anh chị em, thân quyến , bạn hửu độc giả xa gần và gia đình một mùa Xuân vui vẻ, hạnh phúc và vạn sự như ý.

Mồng một mặc áo mới
Bố mẹ mừng tuổi con
Nay được thêm một tuổi
Nhớ học hành cho tròn

Mồng hai cúng ông bà
Lễ tạ với mẹ cha
Công sinh thành dưởng dục
Có người mới có ta

Đi lễ chùa mồng Ba
Chắp tay lạy Phật Bà
Cầu xin muôn đều tốt
Nhà nhà được an hoà

Mồng Bốn mở tập ra
Viết trên tờ giấy hoa
Câu thơ vui ngày Tết
Ngợi ca Xuân chan hoà

Mồng Năm đi hướng Đông
Chọn giờ giấc hanh thông
Xua tan bao tăm tối
Đẩy chúng vào hư không

Mồng Sáu vui ca Xuân
Pháo nổ ngoài vang lừng
Đón chào mùa Xuân đến
Cùng hát ly rượu mừng *

Mồng Bẩy cùng gia đình
Anh chị em bên mình
Quây quần vui ngày Tết
Mùa Xuân thắm đượm tình

NMC(01/19/2012)

*Ly rượu mừng là bài nhạc Xuân nổi tiếng của cố nhạc sĩ tài hoa Phạm đình Chương.

Bài thơ hoạ của Hồng Hoa

Mồng một Tết Ông Bà
Năm mới mạnh khoẻ ra
Cùng con cháu chào đón
Chúa xuân đến mọi nhà

Mùng hai cúng tổ tiên
Họ hàng tề tựu đủ
Giử truyền thống quê nhà
Lòng bồi hồi nhớ cũ

Mồng ba thăm Thầy Cô
Nhớ công lao dây dỗ
Nay thành đạt nên người
Vẫn không quên công khổ

Mùng bốn cùng bạn bè
Hop mat vui đón xuân
Mừng cháu con thảnh đạt
Thăm bà con xa gần


Tờ báo Xuân

Năm nay tiết trời lạnh hơn mọi năm. Vào sở làm việc, ai cũng mang khăn choàng, nón len. Buổi sáng, chở con đi học, không khí lạnh làm Phong tỉnh ngủ và thức dậy sớm hơn. Đang làm việc, chàng nhận đươc email liên quan tới một vấn đề quan trọng của system X, Phong rảo bước tới cubical của Tâm vì gọi Tâm không trả lời.
Chàng vừa tới nơi thi Tâm cũng vừa vào đến. Tâm cười vui vẻ và nói:
Chào anh Phong, em có món quà này tặng anh nhân dịp Tết.
Phong ngạc nhiên trả lời :
Ủa, Tết sắp đến rồi à... Bận rộn quá,anh quên cả ngày tháng...
Tâm cười cười và đưa cho chàng một tờ báo Xuân với hỉnh bìa con Mèo và trang trí thật đẹp
Tâm nói :
Em và ông xã mới đi Cali về có mua mấy tờ báo Xuân. Tặng anh một tờ đọc cho vui ngày Tết.Báo Xuân Ca li in đẹp ghê anh nhỉ.
Phong cám ơn và bàn công việc với Tâm. Phong và Tâm làm cùng chung một nhóm của một công ty dầu hoả lớn ở tỉnh bang Houston, Texas. Rời Việt Nam đã lâu, Phong chỉ còn biết đến Tết qua những hội hè tổ chức tại địa phương chàng ở.Cũng may là những hội đoàn người VN ở đây tổ chức Hội chợ Tết mỗi năm nên không khí Tết vẫn còn được nhắc nhớ đến ở trong những gia đình ngưới Việt.

Mãi đến cuối tuần, Phong mới có thì giờ đọc tờ  báo Xuân. Với hình bìa màu vàng đỏ rực và bức hình hoa mai nở thật đẹp đã làm Phong có hứng thú đọc những trang kế tiếp..... Chàng xem tới trang thơ và chợt giật mình khi đọc thấy một bài thơ ký tên với một bút hiệu dài và quen thuộc TSTTQMV và đề tặng Bích Vân. Phong lẩm bẩm : " Không lẻ nào.........là Mẫn"
Buổi sáng lái xe đi làm, bài thơ,bút hiệu và cả nguời được tặng thật là quen thuộc làm Phong suy nghĩ miên man. Nó nhắc tới một người bạn tài hoa và chí thân của chàng. Mẫn cũng bằng tuổi Phong, cao, học giỏi, chơi đàn guitar và viết văn rất hay.Chàng và Mẫn cùng làm trong ban đại diện học sinh ờ trường trung hoc Y trước năm 75. Mẫn phụ trách về báo chi. Chàng còn nhớ Mẫn rất nổi tiếng về những bài thơ tình lãng mạng và ký tên dưới nhiều bút hiệu trong đó chàng hay dùng bút hiệu TSTSQMV.
Mẫn rất lý tuởng và tốt, rất mau mắn trong công việc chung và thiện nguyện. Chàng cũng hay giúp đở những người yếu đuối hay bị ức hiếp. Vào năm đệ Tam,có một ngày khi đi bộ về nhà ngang qua một khu phố nhỏ thì Phong bị một nhóm du đảng chận lại và đòi lấy ví của chàng. Phong đang phân trần thì bị tên đầu sỏ xô té ngã văng cả cặp kính dầy cộm và sách vở trên lề đường. Trong lúc chàng đang lồm cồm bò dậy thì môt bàn tay rắn chắc kéo chàng đứng lên và đưa cho chàng cặp mắt kính. Chàng thấy Mẫn đứng bên cạnh và nói với tên anh chị:
Mấy anh để cho bạn tôi đi về được không?
Tên này không chịu và còn tính đánh Mẫn nhưng chỉ bằng vài thế vỏ, Mẫn đã cho hắn đo ván. Hắn và đồng bọn sợ quá bỏ chạy .... Mẫn quay lại hỏi thăm Phúc và đưa chàng về tận nhà. Từ đó Mẫn và Phong càng trở nên thân hơn.
Năm thi Tú Tài II(lớp 12), chàng và Mẫn đã tốn rất nhiều thì giờ để chuẩn bị cho tờ báo Xuân của trường. Cuối cùng thì tờ báo cũng được ra mắt và được chào đón nồng nhiệt bởi học sinh trong trường và cả trường bạn khi đi bán báo Xuân.
Vài hôm sau, Mẫn mời mọi người đi uống cà phê . Sau khi cám ơn mọi người đã giúp hoàn thành tờ báo và trò chuyện vui vẻ, Mẫn loan báo một tin làm mọi người giựt mình:
Mình sẽ lên đường nhập ngũ vào tháng ... này sau khi có kết quả Tú Tài II. Chúc mọi người ở lại học hành giỏi.

Mọi người và Vân là bạn gái của Mẫn rất là ngạc nhiên trước quyết định của Mẫn. Phong thấy Vân rơm rớm nước mắt.... Năm đó là 1970..... Có lần Phong cố gặng hỏi Mẫn về quyết định nhập ngũ của Mẫn, Mẫn chỉ cười và nói:
Ai cũng lo đi du hoc như cậu, thì lấy ai bảo vệ đất nước. Anh Khang của mình hiện đang du học ở Mỹ rồi.
Thế rồi Phong lên đường đi du học tự túc và chàng ở lại Mỹ cho tới nay. Lần cuối gặp nhau Mẫn tặng chàng tờ báo Xuân và chúc chàng may mắn khi biết Phong sẽ đi du học tự túc ở Mỹ vào tháng 8. Phong không biết nói gì hơn chỉ chúc lại Mẫn và hỏi :
Vân nghĩ sao khi Mẫn nhập ngũ?
Mẫn cười và nói :

Lúc đầu Vân buồn dữ lắm, nhưng bây giờ thì đở nhiều rồi.

Thế rồi từ đó Phong không gặp lại Mẩn cho tới nay đã hơn 30 năm. Chàng có nhờ gia đình tìm kiếm nhưng không ai biết Mẩn ở đâu sau 75.
Vài hôm sau, vào sở chàng mời Tâm đi ăn trưa và nói chuyện với Tâm về người bạn cũ của mình. Tâm sốt sắng nói:
Dễ lắm anh ơi, để em cho anh số phone của tờ báo để anh liên lạc và xin số phone hay email của nhà thơ TSTTQMV.

Sau nhiều cú phone va liên lạc với tòa báo, Mẫn đã có được địa chỉ email của nhà thơ TSTTQMV. Chàng vội viết email cho tác giả và không quên cho địa chỉ email và  số phone để dễ liên lạc.

Khoảng môt tuần sau chàng nhận được một cú phone lạ từ California của một thiếu nữ. Nàng tự giới thiệu là Nhung, em gái út của Mẫn qua Mỹ theo bảo lảnh của người anh Cả. Nhung cho chàng biết là Mẫn đã tự sát khi bị thương trong một trận giao tranh với Bắc Quân ở bãi biển Đà Nằng vào năm 1975. Chàng và tiểu đội của mình có nhiệm vụ bảo vệ cho các đơn vị bạn rút quân. Chằng may Mẫn bị bắn sẻ và bị thương nặng. Chàng đã tự kết liễu đời mình bằng lựu đạn để khỏi phải lọt vào tay Bắc quân. Để tưởng nhớ anh Nhung lấy bút hiệu chàng cho một số bài thơ mà nàng sáng tác. Riêng bài thơ mà nàng viết trên báo Xuân, có một vài khúc viết bởi Mẫn và đã đăng trong tờ báo Xuân của trường năm nào.
Phong nghe qua lặng cả người. Chàng yên lặng ngậm ngùi nhớ tới người bạn anh hùng khí phách của mình ngày nào. Chàng vẫn nghe đâu đây giọng cười sang sảng, cái bắt tay mạnh mẽ và nồng ấm của Mẫn mỗi khi gặp nhau. Chàng chào  em gái Mẫn vả hẹn sẽ sang thăm gia đình Mẫn khi có dịp.
Trên đường về Phong thầm cầu nguyện cho Mẫn được siêu thoát va nói thầm nói với mình :
Sinh vi tướng, tử vi thần mong Mẫn và các vị anh hùng dân tộc  hộ trì cho dân tộc Việt.

Những ngày cuối Năm  Mẹo
01/09/2012
NMC
(Nguyễn Mạnh Cường)

Mùa Xuân Tha Hương


Mùa Xuân lần nữa lại về đây
Muôn hoa tuơi thắm, dáng Mai gầy
Cúc vàng son sắc bên Đào nở
Xác pháo tung trời theo gió mây

Chợt nhớ ngày nào bên áo Hoa
Dáng ai khoe sắc tóc đuôi gà
Cùng Me đi lễ chào Xuân mới
Đôi mắt nâu tròn vui khúc ca

Mùa Xuân xa xứ có buồn không?
Nhớ quê, khu phố, áo Em hồng
Nhớ đêm trừ tịch ta đi Lễ
Bên Ni, Bên Nớ vẫn chờ mong!!

Mùa Xuân chạnh lòng nhớ cố hương
Nhớ Hoa Mai nở, Quán bên đường
Nhớ Ông Đồ viết muôn câu đối
Biết đến bao giờ, qui cố hương!!

Nguyễn Mạnh Cường
(01/03/2012)

Happy New Year

Chúc quý vị bạn hửu, anh em, độc giả xa gần một mùa Giáng Sinh và Năm Mới vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc. NMC

Happy New Year
I wished
We will all have a better year
With less war
Less Conflict
And More....
Love in the Earth
People think about each other more often
In Warm thought
Not Hatred
Less thought about Money
And Fame
They kill the seeds of Love and Happiness
I wish we all share the world
And understand
That we are all gone someday
So what's the point for fighting and jealousy
The world will be less painful
And should be a better place to live
For People with different religions, color of skins
I wish, You wish
And it will become true
Happy New Year!!!

NMC(12/25/2011)

Mừng Chúc Giáng Sinh

Giáng Sinh sắp đến rồi
Mọi người ở khắp nơi
Đều xôn xao chào đón
Mừng Chúa sinh ra đời

Tôi cũng nhớ năm xưa
Lúc tuổi rất còn thơ
Nhìn phố đông nhộn nhịp
Lòng nôn nao không ngờ

Chúa lại sắp giáng trần
Chúc mọi người xa gần
Một mùa Giáng Sinh mới
Hưởng Thiên Chúa Hồng Ân

Hồng Hoa
(12/2011)

Mùa Giáng Sinh

Nhớ Giáng Sinh Năm nào
Cùng bè bạn xôn xao
Thăm nhà thờ, hang đá
Chúa Hài Đồng ngàn sao

Bao mùa Giáng Sinh qua
Năm tháng chẳng chờ ta
Dạo bước trên đường vắng
Chuông nhà thờ xa xa

Giáng Sinh lại về đây
Đèn giăng mắc trên cây
Trời Cali lạnh giá
Buồn, Vui ai có hay

HHL

Bạn với Tôi

Bạn với tôi hai phương trời cách biệt
Bạn ở VN
Tôi ở Mỹ xa xôi
Cũng buồn phiền
Vì vận nước nổi trôi
Và tự hỏi phải làm gì cho đất nước?
Bạn muốn nói
Mà không đươc nói
Toi muốn la Trường Xa, Hoàng Xa là của Viet Nam
Nhưng chẳng ai nghe
Đất nước ta sẽ chẳng ra sao
Nếu toàn Dân Việt không đứng lên đòi thay đồi
Hiện vẫn có những anh hùng dân tộc
Đã hy sinh và đang tiếp tục hy sinh
Nào Công Nhân, Cha Lý và ....các sinh viên học sinh
Tiếp tục đấu tranh đòi tự do và độc lập
Chúng ta biết
Muốn dành lại tư do và độc lâp
Sẽ phải cần
Đóng góp của nhiều người
Chắc chắn là không phải chỉ bạn và tôi
Mà là của muôn triệu người VN yêu nước
Không có đảng phái hay chù nghĩa nào quan trọng
bằng con người và đất nước VN*

NTB
* Đức cha Nguyễn văn Thuận

EM và Cuộc Đời

Khi em tuổi mười ba
Cái tuổi thần tiên mà
Cùng bạn bè tíu tít
Cuộc đời tươi như hoa

Thế rồi em 23
Buồn cuộc tình bay xa
Mắt em vướng lệ nhòa
Em bắt đầu xa nhà **

Khi em vừa 33
Em yên vui chuyện nhà
Nhìn con em khôn lớn
Và thương chồng hết dạ

Bây giờ em 43
Trở về quê thăm Mạ
Gặp lại chàng năm xưa
Nhìn em mắt thiết tha

Chàng ơi đừng hoài mong
Đừng cho không biếu không
Chàng vẫn còn có thể
Làm người khác nức lòng
Em bây giờ là mẹ
Con em vẫn còn trẻ
Hẹn chàng ở kiếp tới
Còn kiếp này đã ...xong
Đừng làm em xiêu lòng
Đời quá nhiều rắc rối
Đừng tạo thêm cơn giông
Làm cho chồng em khổ
Các con em mất mẹ
Em có đành lòng không ???

Thôi quên đi chàng ơi
Cuộc tình đã nỗi trôi
Những tháng ngày xưa củ
Đã qua đi lâu rồi ...
Tình ơi !!!!!

Hồng Hoa
** Vượt Biên