Nam thanh nữ tú, ghé qua đây Để lại câu thơ, khúc nhạc hay Từ muôn phương đến, chung tay viết Bao nỗi ân tình, vui, ... đó đây
Khúc Tình Ca của chàng Nhạc Sĩ
Thưở biết yêu em anh biết chờ biết đợi
Biết ngắm trời xanh
Biết chọn khúc Tình Ca
Tập hát từng câu
Để tặng em
Trong ngày Sinh Nhât đã qua
Anh thồn thức
Dù tim em băng giá
Đối với em
Anh vẫn còn xa lạ
Khuôn mặt chưa quen
Đôi mắt ưu phiền
Cuộc đời em
Thật khác
Với party, dạ vũ ngày đêm
Còn anh
Anh chỉ là...
Chỉ là gã
Nhạc sĩ nghèo an phận
Anh sẽ viết một khúc ca
Với nhiêu giai điệu
Điệu vui cho em
Những điệu khác về anh
Nốt nhạc rung lên
Dưới ngọn tay anh
Em gần đó mà sao chừ xa cách
Ai Nói Yêu Em Đêm Nay -- Hồ Hoàng Yến
Từng bài nhạc
Từng thề điệu
Anh nhìn thấy em nhảy với sư vui say
Anh lặng im
Chờ khúc nhạc mới trổi lên
Xin tặng em đó tình yêu anh câm nín
HHL
(09/19/2011)
NHƯ HƯƠNG NỒNG BỤI PHẤN
Cô gái nhỏ mơ trường Nha ngày trước
Giờ làm cô tập giảng ở bục cao
Đâu phải ngẫu nhiên mộng ước ngày nào
Em đem gửi vào những đàn em nhỏ
Tháng mười một không còn hoa phượng đỏ
Em cũng vào buổi tập giảng đầu tiên
Lòng run run như viên phấn ngoan hiền
Em viết tựa, bắt đầu bài thứ nhất
Trang giáo án soạn từ lâu chật vật
Học trò ngồi là thầy, bạn quanh đây
Niềm vui chung nét chữ cũng tròn đầy
Em bỗng thấy ấm lòng như vạt nắng
Chiều ngoài kia vẫn êm đềm bình lặng
Buổi giảng đầu, sao ngượng ngập mê say
Có chút gì trong mắt bỗng cay cay
Mà cứ tưởng như hương nồng bụi phấn
( Vũ Minh Tuấn )
Nắng Sài Gòn dịp lễ Giáng Sinh
Có một lúc nào đó Tuấn ngồi một mình lặng nhìn những tia nắng chiếu qua khe cửa, nhảy nhót trên những nhánh cây và chợt nhận ra là ánh nắng ở Cali về mùa Thu cũng giống như là nắng Sài Gòn vào dịp lễ Noel. Tuấn còn nhớ thuở còn học Trung Hoc ở VN , Tuấn và T chạy xe dọc theo những con đường đẹp và dễ thương của Sài gòn với những hàng cây cao. Vào dịp gần lễ Giáng Sinh tiết trời hơi lành lạnh thế là các cô Nữ Sinh, Sinh Viên diện thêm những chiếc áo len đầy màu sắc làm cho những con đường ở Sài Gòn thêm rực rở.... Nhiều hôm, hai đứa không nói gi nhiều, chỉ lặng lẽ lái xe, ngắm nhìn đường phố. Đôi khi hai đứa chạy xe lại Hồ con Rùa ghé tiệm kem gần đó để nghỉ chân và ăn kem. Có một lúc nào đó từ radio cả hai nghe bài hát nổi tiếng với lời thơ của thi sĩ Nguyên Sa:
Nằng Sải gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặt áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
........
Với mái tóc cắt ngắn kiểu Sylvie Vartan, đôi mắt nâu to dịu dàng và vóc dáng mảnh khảnh, T đã làm biết bao chàng trai say đắm. Có lần T lại hỏi Tuấn :
Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?
Tuấn không trả lời ngay mà nhìn T một lát rồi nói:
Anh không biết, anh chỉ biết là về mùa Noel thì trời lạnh hơn và đở nắng hơn nên chắc đẹp hơn!!!
T cười nhe hàm răng có hai chiếc răng khểnh xinh xắn và nói
Anh này chả có biết gì cả!!! Về mùa Noel, nắng sài gòn vàng và lung linh hơn.... Anh nhìn kìa.....
Tuấn chỉ biết cười và không nói gì thêm. T ơi cuộc đời của em thật tươi đẹp và đầy đủ còn tôi thì khác..... Lúc đó là vào những năm 70 chiến tranh xảy ra khốc liệc, đám thanh niên như Tuấn bị gọi động viên nếu học trể hai tuổi cho nên Tuấn phải nhâp ngũ. Tuấn còn nhớ vài ngày trước khi lên đường Tuấn và T chạy xe bên nhau, Tuấn ngập ngừng và hỏi T:
Em có tính đi du học tự túc không sau khi đỗ Tú Tài II?
T chỉ cười nhẹ và nói :
Bố mẹ em muốn em đi du học nhưng em không muốn.....nhưng không phải vì anh đâu nha......
Tuấn chỉ biết lắc đầu cười trừ và chở nàng đi xem phim ở Rex. Hôm đó Rex chiếu phim La valse dans l'ombre(Vũ Khúc trong Bóng Mờ). Lúc ra về Tuấn thấy mắt T hơi ươn ướt nên Tuấn đưa nàng về nhà ngay. Chàng sợ nếu nói gì thêm T sẽ khóc nhiều hơn. Cuộc chiến càng ngày càng xảy ra khốc liệt sau khi Tuấn lên đường nhập ngũ cho tới khi biến cố 75 xảy ra làm Tuấn được giải ngũ ....bất đắc dĩ. Vì mang cấp bực thấp nên Tuấn không phải đi học tập lâu..... Sau đó Tuấn tìm đến nhà T thì mới biết là gia đình nàng đã ra nước ngoài từ lâu rồi.
Từ đó bố mẹ Tuấn tìm đủ mọi cách để đưa Tuấn vượt biên qua Mỹ....... Sau cùng thì Tuấn cũng đến được Mỹ sau một thời gian phải nằm ở trại tị nạn. Sau đó, chàng cố gắng học hành trả nợ áo cơm bảo lãnh gia đình và các em sang Mỹ và rồi cuối cùng trở thành một thầy dạy toán tại một trường đại học cộng đồng ở Mỹ.
Hôm nay, trước mùa khai trương năm học mới, Tuấn đang ngồi trong văn phòng chuẩn bị bài giảng cho lớp học thì nghe có tiếng gỏ cửa. Chàng không ngửng đầu lên và chỉ nói :
Come in ,please(Xin mời vào.........)
Một giọng nói ngọt ngào va rất là Bắc Sài Gòn vang lên :
Hello, Xin Chào thầy, em là N..... Xin đươc hỏi thầy mấy câu........
Tuấn hơi ngạc nhiên vì cô nói với chàng bằng tiếng Việt rất sỏi...... Khoảng chừng 19, 20 tuổi chắc là năm thứ hai đai học. N hỏi chàng một số câu về chương trình học của lớp toán chàng dạy và số tín chỉ của lớp học và một số info liên quan tới cách học và thi của môn này. Tuấn tận tình hướng dẩn....và nhủ thầm:
"Nếu mình lấy vợ sớm thi con mình chắc cũng lớn như cô này....
Khi đươc trả lời rò ràng N rất là vui vẻ và cám ơn Tuấn. N nở một nụ cười thật tươi với hai chiếc răng khểnh thật duyên dáng ...... Nụ cười và khuôn mặt của N làm Tuấn hơi ngở ngàng .... N giống như là một người đã đi qua cuộc đời của chàng với biết bao là kỷ niệm......
Cho tới một hôm vào tháng 12, Tuấn sửa soạn cho lớp học cuối cùng thi nghe tiếng gỏ cửa. N xuất hiện. N hỏi chàng một số câu về chương trình ôn thi cho kỳ thi cuối khóa(final)... Trước khi N về, Tuấn hỏi thăm một chút về gia đình nàng. N cho biết mẹ nàng sang đây vào năm 75, lập gia đình với bố nàng năm 85 va chỉ có mình cô..... Sau một hồi nói chuyện, N kể cho Tuấn nghe là mẹ rất thích trồng hoa và thích ngắm nhìn hoa trong vườn vào những ngày nắng đẹp rực rở. N cũng nói mẹ hay nói là Nắng Sài Gòn đẹp và lung linh lắm khi vào dịp lễ Giang Sinh mỗi khi kể cho N nghe về cuộc sống Sài Gòn trước năm 1975... Khi nghe N kể, Tuấn dường như biết đó là ai rồi..... Chàng không nói và hỏi gì thêm mà chỉ chúc N làm bài giỏi và sẽ có một mùa Giáng Sinh vui vẻ với bố mẹ.
Hôm đó trên đường lái xe về nhà, Tuấn thấy lòng buồn rười rượi... Dường như tất cà những kỷ niệm xa xưa lại hiện về trong tri nhớ của chàng .......Đâu đây dường như chàng vẫn nghe tiếng cười của T và câu hỏi của nàng ngày nào:
Anh có thấy nắng Sài Gòn về mùa Noel đẹp lắm không anh?
Tuấn sẽ có câu trả lời cho nàng ......nếu được hỏi bây giờ:
Nắng Sài Gòn về mùa Noel sẽ đẹp hơn nữa.... T ơi nếu có em........
Sáng mai thức dậy
Nghe tiếng chim hót
Sương mù dăng kín
Ôm cả núi non
Cầm đàn tôi hát
Khúc hát mỏi mòn
Chiều đến tôi về
Xa lộ đầy xe
Trời như thấp xuống
Nỗi nhớ theo về
Đêm không ngủ iên
Chợt tỉnh giữa đêm
Buồn hiu hắt lạ
Cuộc tình chưa quên
Em nay ở đâu
Ngày đó bên nhau
Còn chăng nỗi nhớ?
Thầm gọi tên nhau
NMC(Nỗi Nhớ)
NMC
Bài giới thiệu về tác phẩm Quỳnh Giao Tạp Ghi của văn kịch sĩ Lê Tuấn
NMC: Xin cám ơn tác giả Lê Tuấn đã cho đăng lại bài viết này. Bài này đã được tâc giả nói chuyện trong buổi ra mắt sách ở toà soạn báo người Việt ở Nam Cali.
Tôi biết, hay nói đúng là nghe, QG hát từ hồi còn trẻ. Sau này đi vào giới truyền thanh, văn nghệ nên có dịp gặp QG trên đài phát thanh, đài truyền hình. Sang Mỹ thì cũng chỉ gặp lại nhau vài lần vì tôi không giao thiệp rộng, và vì ở xa nên không có cơ hội tham dự những sinh hoạt cộng đồng, văn hóa, văn nghệ. Khi bạn bè chuyển cho tôi đọc những bài tạp ghi của QG viết trên NGƯỜI VIỆT Online, tôi thấy hay quá,
viết thư khen QG và gửi cho QG những bài tôi viết. Thành ra chúng tôi đã quen nhau hơn 40 năm, trông thấy nhau trên TV, không biết nhà nhau, không biết cả số điện thoại, nhưng lại biết về nhau nhiều hơn qua Internet và email.
Người Việt ta có một câu rất đểu là, “văn mình, vợ người”. Văn mình thì chắc chắn phải hay hơn văn người khác và vợ người khác thì thèm và cho là đẹp hơn vợ mình. Giống như anh chàng Mỹ hay thắc mắc thầm trong bụng: Thảm cỏ nhà ông hàng xóm sao mà xanh hơn thảm cỏ nhà mình thế nhỉ?
Tôi cũng có cái vườn với thảm cỏ xanh và cũng viết được dăm ba cuốn sách, nhưng lúc ngồi ngoài vườn, đọc đến hết trang 415 trong cuốn Tạp Ghi của QG thì tôi ngửng lên nhìn trời, ngẫm nghĩ, ngậm ngùi cho thân phận viết lách của mình một lúc rồi nhìn vào trong nhà, thấy một bóng dáng thân thuộc, cảm thấy câu trên là sai, phải sửa lại thành : “Văn người - Vợ mình”. Cuốn Tạp Ghi của QG chứng minh cho vế thứ nhất. Kim Thanh, vợ tôi có mặt hôm nay, là minh chứng cho vế thứ hai.
Trong cuốn Tạp Ghi gồm 67 bài này, mỗi chữ, mỗi dòng được chọn lựa, đặt xuống, kéo qua, dằng lại một cách cẩn trọng. Những câu, những đoạn mang đầy ý nghĩa, mới, lạ, hơi cao một chút nhưng lôi cuốn người đọc vào những chỗ có lẽ họ không muốn tới nhưng không cưỡng lại được. Quý vị cứ tin tôi đi. Ở vào cái tuổi của tôi, tôi không dễ bị lôi cuốn đâu.
Cuốn Tạp Ghi này phần lớn nói về nhạc nhưng đây không phải là những bài phê bình âm nhạc mà là những cảm nghĩ chân thành của một người yêu nhạc, có một kiến thức rất rộng và đa dạng về âm nhạc, và sống với âm nhạc suốt cuộc đời.
QG viết về những bài hát, những giọng ca cả Việt Nam lẫn ngoại quốc, về những con người đã để lại, không những trong QG mà thôi mà còn ở hầu hết trong chúng ta, một gia sản văn hóa vô giá. Tôi có cái may mắn là đã được quen, được gặp, được nói chuyện với, được biết, được nghe, được xem hầu hết những nhân vật QG nói tới trong cuốn Tạp Ghi. Và mỗi dòng QG viết về từng người, với riêng tôi, là một kỷ niệm.
QG làm tôi nhớ lại từ mái tóc bồng bềnh của Vũ Thành, đến Lê Thương đứng trong lớp vẽ 5 giòng kẻ thẳng tắp trên bảng đen, đến sự nghiêm nghị của Hoàng Trọng, đến tiếng hát một thời ngắn ngủi của Thanh Vũ, đến cái khinh mạn bất cần đời của Phạm Duy, đến tiếng đàn réo rắt của Đan Thọ, đến Phạm đình Chương một tay rượu, một tay thuốc lá lừng khừng trên sân khấu, đến Thái Thanh trong phòng thâu tại đài Tự Do, đến Mai Hương với chiếc răng khểnh, đến Văn Phụng thiếu một chiếc răng cửa, đến Kim Tước trong thư viện nhạc, đến Anh Ngọc người đóng phim Yêu chung với tôi, đến Nghiêm Phú Phi với nụ cười thật khiêm nhượng so với cái tài rất lớn của ông, đến Hoàng Vĩnh Lộc với giọng nói ngập ngừng…
QG còn viết về các nghệ sĩ ngoại quốc từ Tony Bennett đến Yo Yo Ma đến Charles Aznavour đến Maria Callas đến Nữ Hoàng nhạc Soul Aretha Franklin đến Luciano Pavoratti đến Edith Piaf đến Mozart đến “dòng sông xanh” của Strauss…đến sự tích của “trở về mái nhà xưa” – “come back to Sorrento”.
Và khi QG viết về những đề tài này thì “mười phân vẹn mười”, cả đối tượng của bài lẫn văn phong.
Những bài tạp ghi có cùng một mẫu số chung với những tác phẩm tự thuật. Đó là họ thường dùng ngôi thứ nhất – tôi – trong câu văn. QG vì là đàn bà nên được quyền xưng tên một cách rất dễ thương (bạn thử tưởng tượng ra cái cau mày khó chịu của mình khi nghe anh Nguyễn Đình Toàn xưng tên trong bài viết của anh – chẳng hạn như… thay vì “QG cho là”… thì thành “Nguyễn Đình Toàn cho là”….). Nghe nó làm sao ấy.
Chỉ có cái khác là trong các bài tiểu sử tự thuật, cái tôi là chính, là trọng điểm của bài văn. Còn trong những tạp ghi của QG thì cái tôi được dùng một cách rất khiêm nhượng trong việc đưa tới cho người đọc những cảm nghĩ vụn vặt nhưng lắng đọng và đầy ý nghĩa của tác giả về một bài hát, một giọng ca, một nhạc sĩ, một cây đàn, một sự kiện trong lịch sử âm nhạc có thể ai cũng đã từng biết, ai cũng đã từng nghe, nhưng ít khi ngừng lại để suy nghĩ, phân tích và viết xuống.
Và tạp ghi của QG rất chủ quan vì nó đưa ra những nhận định riêng của người viết.
Chẳng hạn như:
-Về bài “Việt Nam Minh Châu Trời Đông” của nhạc sĩ Hùng Lân, QG viết :
“UY NGHI, LẪM LIỆT VÀ NHÂN BẢN NHẤT VÌ PHƠI PHỚI HỒN NƯỚC MÀ KHÔNG SẮT MÁU ĐÒI PHANH THÂY UỐNG MÁU QUÂN THÙ”.
Đã từ lâu tôi vẫn mong một ngày nào đó VNMCTD được chọn làm quốc ca vì thấy bài này hay quá, hùng tráng quá. Tôi chỉ biết là mình muốn mà không biết tại sao. QG đã giải thích cái tại sao đó cho tôi bằng câu trên.
Viết về nhạc sĩ Lê Thương, tác giả của Hòn Vọng Phu và của Tuổi Thơ và Thằng Cuội – Cuội ơi ta nói Cuội nghe, ở trên trăng mãi làm chi… QG viết :
“Ở MỘT HOÀN CẢNH TỐT ĐẸP KHÁC, NƯỚC TA ĐÃ PHẢI CÓ MỘT VƯỜN HOA THIẾU NHI MANG TÊN ÔNG”.
Mấy ai nghĩ đến chuyện vinh danh cho người nhạc sĩ có công lớn với văn hóa này? Tôi nghĩ đây là một nhận xét đầy nhân bản, đầy văn hóa và đầy nghệ thuật.
- Muốn biết tại sao người ta gọi QG là Ca sĩ mà không là “Hát sĩ”? Mà gọi thế là đúng. Quý vị về mở computer xem một vài cái YouTube ghi lại những hình ảnh các ca sĩ trình diễn ngày xưa rồi mở cuốn Tạp Ghi, đọc đến trang 281, thì biết.
Nói về những tác phẩm tạm gọi là “Bán Cổ Điển Tây Phương” của Việt Nam, QG viết:
“ Những nhạc sĩ đó muốn nâng cao trình độ nghệ thuật và mở ra những chân trời khác. Chúng ta thấy họ là những người cô đơn. Họ sáng tác cho chính họ và nhiều khi cũng chẳng mong đợi là tìm ra người tri kỷ trong đám đông”.
QG đã viết dòng này thay cho một số không nhỏ những nghệ sĩ sáng tác, gồm đủ mọi bộ môn văn hóa, nghệ thuật.
-Khi nói về Debussy, tác giả của La Mer, QG nhắc lại một câu trả lời của ông lúc còn bé đi học nhạc: “Nghe thấy sướng là nhạc pháp.” Các nhà phê bình văn học có thể đem văn chương của QG ra mổ xẻ. Nhưng riêng tôi, lúc đọc QG, tôi chỉ biết là: “Đọc thấy sướng là văn phong”.
Khi đọc Tạp Ghi QG, chúng ta còn khám phá ra cái thường được gọi là “những viên ngọc nho nhỏ” trong văn chương. Ví dụ như:
-Đây là một vài dòng nói về bản nhạc “Bolero” nổi tiếng: “Ban đầu nó mơ hồ cất lên từ hư vô, nhưng chỉ sau vài giây đã có gì đó day dứt lay gọi. Sau đó, nó là tiếng sáo bay bổng giữa dàn giây làm người nghe muốn đứng dậy, uốn éo….Nó là một vũ khúc ngày càng dậm dật thôi thúc với nhiều nhạc cụ đan lượn nỗi day dứt ban đầu, rồi cứ trào dâng, lả lơi, mời gọi….”
-Về Văn Cao, QG viết:
“QG cứ buồn mãi về hoàn cảnh đất nước và tâm trạng riêng của ông khiến các ca khúc đã gây xúc động cả CHIẾN TRƯỜNG lẫn TÌNH TRƯỜNG”.
Câu này chúng ta có thể gán cho nhiều nhạc sĩ như…Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Trần Thiện Thanh. Ai cũng biết điều đó nhưng viết thành một câu, dùng những chữ CHIẾN TRƯỜNG lẫn TÌNH TRƯỜNG” như trên chắc chưa ai làm được.
-Trong một bài khác, QG viết: Người hát hay làm thính giả yêu bài ca, làm hồi sinh khúc nhạc, làm lời ca sống mãi…Sau rồi…người ta quên cả nhạc sĩ lẫn ca sĩ, chỉ còn nhớ tác phẩm và những rung động mà bài hát cũ đã gợi lại.
Thật vậy, có những bản nhạc tôi nghe say mê từ hồi còn mê nhẩy đầm và nhớ mãi. Có một bài bắt đầu là: “Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên tình dài, gắn bó đôi lời.” Lúc đó tôi không biết tác giả là ai, ai hát, chỉ biết tên bài là “Ngăn Cách”. Nhưng khi “Ngăn Cách” được hát lên với giai điệu boston trong vũ trường thì thế nào tôi cũng phải kéo đào ra sàn nhẩy. Bây giờ mỗi lần có “Ngăn Cách” là tôi kéo vợ ra sàn nhẩy.
QG còn cho tôi cơ hội học thêm tiếng Anh. Chẳng hạn như khi cô dùng chữ “Tâm Ca Da Đen” để dịch chữ nhạc “Soul” thì thật là tuyệt vời. Tôi là một dịch giả. Và tôi cũng đã nhiều lần tìm cách dịch chữ “Charisma” một cách thật “nhuyễn” trong tiếng Anh sang tiếng Việt nhưng chưa làm được thì QG đã làm hộ tôi bằng cách dịch chữ này là: “Sự cuốn hút thiên bẩm”. Lại còn thêm dấu chấm hỏi đằng sau như thể không biết mình dùng chữ thế có đúng không. Thank you very much, madam.
-Quý vị thử nghe câu này QG viết về lúc người ca sĩ không còn ca nữa, kịch sĩ không còn đóng kịch nữa:
…Cũng như nghệ thuật nấu ăn, nghệ thuật giã từ sân khấu là phải….để cho đời thèm…”.
Có những đầu bếp thích cho người ăn bội thực thì mới chứng tỏ là mình nấu ăn giỏi. Có những người trình diễn muốn chết già trên sân khấu. Ít người nghĩ như QG. Lại càng ít người thực hiện được ý tưởng trên.
Trong bài Hội Hoa Đăng, nói về nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, QG viết: “Khúc hát càng cao càng hiếm người thưởng ngoạn.” Nếu chúng ta thay hai chữ “Khúc Hát” bằng những chữ như thơ, văn, kịch, tranh, tượng vv…và câu này vẫn đúng.
Tôi muốn dùng một câu tương tự để kết luận về cuốn Tạp Ghi của QG: “Sách của Giao kén người đọc”; cũng như tiếng hát của QG kén người nghe….Nhưng người sáng tác, nghệ sĩ trình diễn không dễ gì đi ngược lại bản chất cố hữu của mình. Và vì thế tôi hy vọng là QG sẽ còn viết nhiều, nhiều nữa. Và hát nhiều…nhiều nữa vì độc giả và thính giả của QG vẫn còn…thèm…
Và cám ơn QG đã cho tôi cơ hội lên đây hôm nay nói chuyện tâm tình với một thành phần khán thính giả rất chọn lọc.
Lê Tuấn
Bài giới thiệu về tác phẩm Quỳnh Giao Tạp Ghi của văn kịch sĩ Lê Tuấn
viết thư khen QG và gửi cho QG những bài tôi viết. Thành ra chúng tôi đã quen nhau hơn 40 năm, trông thấy nhau trên TV, không biết nhà nhau, không biết cả số điện thoại, nhưng lại biết về nhau nhiều hơn qua Internet và email.
Người Việt ta có một câu rất đểu là, “văn mình, vợ người”. Văn mình thì chắc chắn phải hay hơn văn người khác và vợ người khác thì thèm và cho là đẹp hơn vợ mình. Giống như anh chàng Mỹ hay thắc mắc thầm trong bụng: Thảm cỏ nhà ông hàng xóm sao mà xanh hơn thảm cỏ nhà mình thế nhỉ?
Tôi cũng có cái vườn với thảm cỏ xanh và cũng viết được dăm ba cuốn sách, nhưng lúc ngồi ngoài vườn, đọc đến hết trang 415 trong cuốn Tạp Ghi của QG thì tôi ngửng lên nhìn trời, ngẫm nghĩ, ngậm ngùi cho thân phận viết lách của mình một lúc rồi nhìn vào trong nhà, thấy một bóng dáng thân thuộc, cảm thấy câu trên là sai, phải sửa lại thành : “Văn người - Vợ mình”. Cuốn Tạp Ghi của QG chứng minh cho vế thứ nhất. Kim Thanh, vợ tôi có mặt hôm nay, là minh chứng cho vế thứ hai.
Trong cuốn Tạp Ghi gồm 67 bài này, mỗi chữ, mỗi dòng được chọn lựa, đặt xuống, kéo qua, dằng lại một cách cẩn trọng. Những câu, những đoạn mang đầy ý nghĩa, mới, lạ, hơi cao một chút nhưng lôi cuốn người đọc vào những chỗ có lẽ họ không muốn tới nhưng không cưỡng lại được. Quý vị cứ tin tôi đi. Ở vào cái tuổi của tôi, tôi không dễ bị lôi cuốn đâu.
Cuốn Tạp Ghi này phần lớn nói về nhạc nhưng đây không phải là những bài phê bình âm nhạc mà là những cảm nghĩ chân thành của một người yêu nhạc, có một kiến thức rất rộng và đa dạng về âm nhạc, và sống với âm nhạc suốt cuộc đời.
QG viết về những bài hát, những giọng ca cả Việt Nam lẫn ngoại quốc, về những con người đã để lại, không những trong QG mà thôi mà còn ở hầu hết trong chúng ta, một gia sản văn hóa vô giá. Tôi có cái may mắn là đã được quen, được gặp, được nói chuyện với, được biết, được nghe, được xem hầu hết những nhân vật QG nói tới trong cuốn Tạp Ghi. Và mỗi dòng QG viết về từng người, với riêng tôi, là một kỷ niệm.
QG làm tôi nhớ lại từ mái tóc bồng bềnh của Vũ Thành, đến Lê Thương đứng trong lớp vẽ 5 giòng kẻ thẳng tắp trên bảng đen, đến sự nghiêm nghị của Hoàng Trọng, đến tiếng hát một thời ngắn ngủi của Thanh Vũ, đến cái khinh mạn bất cần đời của Phạm Duy, đến tiếng đàn réo rắt của Đan Thọ, đến Phạm đình Chương một tay rượu, một tay thuốc lá lừng khừng trên sân khấu, đến Thái Thanh trong phòng thâu tại đài Tự Do, đến Mai Hương với chiếc răng khểnh, đến Văn Phụng thiếu một chiếc răng cửa, đến Kim Tước trong thư viện nhạc, đến Anh Ngọc người đóng phim Yêu chung với tôi, đến Nghiêm Phú Phi với nụ cười thật khiêm nhượng so với cái tài rất lớn của ông, đến Hoàng Vĩnh Lộc với giọng nói ngập ngừng…
QG còn viết về các nghệ sĩ ngoại quốc từ Tony Bennett đến Yo Yo Ma đến Charles Aznavour đến Maria Callas đến Nữ Hoàng nhạc Soul Aretha Franklin đến Luciano Pavoratti đến Edith Piaf đến Mozart đến “dòng sông xanh” của Strauss…đến sự tích của “trở về mái nhà xưa” – “come back to Sorrento”.
Và khi QG viết về những đề tài này thì “mười phân vẹn mười”, cả đối tượng của bài lẫn văn phong.
Những bài tạp ghi có cùng một mẫu số chung với những tác phẩm tự thuật. Đó là họ thường dùng ngôi thứ nhất – tôi – trong câu văn. QG vì là đàn bà nên được quyền xưng tên một cách rất dễ thương (bạn thử tưởng tượng ra cái cau mày khó chịu của mình khi nghe anh Nguyễn Đình Toàn xưng tên trong bài viết của anh – chẳng hạn như… thay vì “QG cho là”… thì thành “Nguyễn Đình Toàn cho là”….). Nghe nó làm sao ấy.
Chỉ có cái khác là trong các bài tiểu sử tự thuật, cái tôi là chính, là trọng điểm của bài văn. Còn trong những tạp ghi của QG thì cái tôi được dùng một cách rất khiêm nhượng trong việc đưa tới cho người đọc những cảm nghĩ vụn vặt nhưng lắng đọng và đầy ý nghĩa của tác giả về một bài hát, một giọng ca, một nhạc sĩ, một cây đàn, một sự kiện trong lịch sử âm nhạc có thể ai cũng đã từng biết, ai cũng đã từng nghe, nhưng ít khi ngừng lại để suy nghĩ, phân tích và viết xuống.
Và tạp ghi của QG rất chủ quan vì nó đưa ra những nhận định riêng của người viết.
Chẳng hạn như:
-Về bài “Việt Nam Minh Châu Trời Đông” của nhạc sĩ Hùng Lân, QG viết :
“UY NGHI, LẪM LIỆT VÀ NHÂN BẢN NHẤT VÌ PHƠI PHỚI HỒN NƯỚC MÀ KHÔNG SẮT MÁU ĐÒI PHANH THÂY UỐNG MÁU QUÂN THÙ”.
Đã từ lâu tôi vẫn mong một ngày nào đó VNMCTD được chọn làm quốc ca vì thấy bài này hay quá, hùng tráng quá. Tôi chỉ biết là mình muốn mà không biết tại sao. QG đã giải thích cái tại sao đó cho tôi bằng câu trên.
Viết về nhạc sĩ Lê Thương, tác giả của Hòn Vọng Phu và của Tuổi Thơ và Thằng Cuội – Cuội ơi ta nói Cuội nghe, ở trên trăng mãi làm chi… QG viết :
“Ở MỘT HOÀN CẢNH TỐT ĐẸP KHÁC, NƯỚC TA ĐÃ PHẢI CÓ MỘT VƯỜN HOA THIẾU NHI MANG TÊN ÔNG”.
Mấy ai nghĩ đến chuyện vinh danh cho người nhạc sĩ có công lớn với văn hóa này? Tôi nghĩ đây là một nhận xét đầy nhân bản, đầy văn hóa và đầy nghệ thuật.
- Muốn biết tại sao người ta gọi QG là Ca sĩ mà không là “Hát sĩ”? Mà gọi thế là đúng. Quý vị về mở computer xem một vài cái YouTube ghi lại những hình ảnh các ca sĩ trình diễn ngày xưa rồi mở cuốn Tạp Ghi, đọc đến trang 281, thì biết.
Nói về những tác phẩm tạm gọi là “Bán Cổ Điển Tây Phương” của Việt Nam, QG viết:
“ Những nhạc sĩ đó muốn nâng cao trình độ nghệ thuật và mở ra những chân trời khác. Chúng ta thấy họ là những người cô đơn. Họ sáng tác cho chính họ và nhiều khi cũng chẳng mong đợi là tìm ra người tri kỷ trong đám đông”.
QG đã viết dòng này thay cho một số không nhỏ những nghệ sĩ sáng tác, gồm đủ mọi bộ môn văn hóa, nghệ thuật.
-Khi nói về Debussy, tác giả của La Mer, QG nhắc lại một câu trả lời của ông lúc còn bé đi học nhạc: “Nghe thấy sướng là nhạc pháp.” Các nhà phê bình văn học có thể đem văn chương của QG ra mổ xẻ. Nhưng riêng tôi, lúc đọc QG, tôi chỉ biết là: “Đọc thấy sướng là văn phong”.
Khi đọc Tạp Ghi QG, chúng ta còn khám phá ra cái thường được gọi là “những viên ngọc nho nhỏ” trong văn chương. Ví dụ như:
-Đây là một vài dòng nói về bản nhạc “Bolero” nổi tiếng: “Ban đầu nó mơ hồ cất lên từ hư vô, nhưng chỉ sau vài giây đã có gì đó day dứt lay gọi. Sau đó, nó là tiếng sáo bay bổng giữa dàn giây làm người nghe muốn đứng dậy, uốn éo….Nó là một vũ khúc ngày càng dậm dật thôi thúc với nhiều nhạc cụ đan lượn nỗi day dứt ban đầu, rồi cứ trào dâng, lả lơi, mời gọi….”
-Về Văn Cao, QG viết:
“QG cứ buồn mãi về hoàn cảnh đất nước và tâm trạng riêng của ông khiến các ca khúc đã gây xúc động cả CHIẾN TRƯỜNG lẫn TÌNH TRƯỜNG”.
Câu này chúng ta có thể gán cho nhiều nhạc sĩ như…Phạm Duy, Phạm Đình Chương, Trần Thiện Thanh. Ai cũng biết điều đó nhưng viết thành một câu, dùng những chữ CHIẾN TRƯỜNG lẫn TÌNH TRƯỜNG” như trên chắc chưa ai làm được.
-Trong một bài khác, QG viết: Người hát hay làm thính giả yêu bài ca, làm hồi sinh khúc nhạc, làm lời ca sống mãi…Sau rồi…người ta quên cả nhạc sĩ lẫn ca sĩ, chỉ còn nhớ tác phẩm và những rung động mà bài hát cũ đã gợi lại.
Thật vậy, có những bản nhạc tôi nghe say mê từ hồi còn mê nhẩy đầm và nhớ mãi. Có một bài bắt đầu là: “Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên tình dài, gắn bó đôi lời.” Lúc đó tôi không biết tác giả là ai, ai hát, chỉ biết tên bài là “Ngăn Cách”. Nhưng khi “Ngăn Cách” được hát lên với giai điệu boston trong vũ trường thì thế nào tôi cũng phải kéo đào ra sàn nhẩy. Bây giờ mỗi lần có “Ngăn Cách” là tôi kéo vợ ra sàn nhẩy.
QG còn cho tôi cơ hội học thêm tiếng Anh. Chẳng hạn như khi cô dùng chữ “Tâm Ca Da Đen” để dịch chữ nhạc “Soul” thì thật là tuyệt vời. Tôi là một dịch giả. Và tôi cũng đã nhiều lần tìm cách dịch chữ “Charisma” một cách thật “nhuyễn” trong tiếng Anh sang tiếng Việt nhưng chưa làm được thì QG đã làm hộ tôi bằng cách dịch chữ này là: “Sự cuốn hút thiên bẩm”. Lại còn thêm dấu chấm hỏi đằng sau như thể không biết mình dùng chữ thế có đúng không. Thank you very much, madam.
-Quý vị thử nghe câu này QG viết về lúc người ca sĩ không còn ca nữa, kịch sĩ không còn đóng kịch nữa:
…Cũng như nghệ thuật nấu ăn, nghệ thuật giã từ sân khấu là phải….để cho đời thèm…”.
Có những đầu bếp thích cho người ăn bội thực thì mới chứng tỏ là mình nấu ăn giỏi. Có những người trình diễn muốn chết già trên sân khấu. Ít người nghĩ như QG. Lại càng ít người thực hiện được ý tưởng trên.
Trong bài Hội Hoa Đăng, nói về nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, QG viết: “Khúc hát càng cao càng hiếm người thưởng ngoạn.” Nếu chúng ta thay hai chữ “Khúc Hát” bằng những chữ như thơ, văn, kịch, tranh, tượng vv…và câu này vẫn đúng.
Tôi muốn dùng một câu tương tự để kết luận về cuốn Tạp Ghi của QG: “Sách của Giao kén người đọc”; cũng như tiếng hát của QG kén người nghe….Nhưng người sáng tác, nghệ sĩ trình diễn không dễ gì đi ngược lại bản chất cố hữu của mình. Và vì thế tôi hy vọng là QG sẽ còn viết nhiều, nhiều nữa. Và hát nhiều…nhiều nữa vì độc giả và thính giả của QG vẫn còn…thèm…
Và cám ơn QG đã cho tôi cơ hội lên đây hôm nay nói chuyện tâm tình với một thành phần khán thính giả rất chọn lọc.
Lê Tuấn
Một buổi chiều của những người muôn năm cũ -- Nguyên Huy
Một buổi chiều của những người muôn năm cũ
Sunday, October 23, 2011 5:49:12 PM
Quỳnh Giao ra mắt sách
Nguyên Huy/Nguyên Huy
Source : http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=138913
WESTMINSTER (NV) - Chiều Chủ Nhật buổi ra mắt “Quỳnh Giao Tạp Ghi” tại hội trường nhật báo Người Việt, Westminster, bỗng cho nhiều người tham dự nhớ đến câu thơ của Thi Sĩ Nguyễn Ðình Liên “Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ” khi thấy trong số người đến tham dự đông đảo có những khuôn mặt một thời nay cũng có mặt như nhà văn Doãn Quốc Sỹ, tài tử Lê Tuấn, nữ xướng ngôn viên Gươm Thiêng Ái Quốc Kim Thanh, hai giọng ca sang cả Kim Tước, Mai Hương, nhà văn “nhạc chủ đề” Nguyễn Ðình Toàn trên đài Quốc Gia Sài Gòn...
Tác giả Quỳnh Giao (trái) cười thật tươi trước một hàng dài độc giả và thân hữu xin ký sách để kỷ niệm. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Theo MC Ðinh Quang Anh Thái, có đến 27 thân hữu trong giới văn học, nghệ sĩ xin được ít lời với Quỳnh Giao trong dịp này và cũng có đến 40 ca sĩ xin được đóng góp tiếng hát trong buổi ra mắt sách. Nhưng “xin được bầy tỏ sự cảm tạ đến tất cả những thân hữu này vì thời gian không cho phép” như lời MC Ðinh Quang Anh Thái đã nói hộ cho Quỳnh Giao.
Người được Quỳnh Giao và ban tổ chức “để mắt xanh” đầu tiên là nhà văn Phạm Phú Minh, chủ nhiệm tạp chí Thế Kỷ 21, một tạp chí văn học giá trị ở hải ngoại.
Trước Quỳnh Giao và số thân hữu đến tham dự đông đảo khá là chọn lọc, nhà văn Phạm Phú Minh thú nhận là có “hơi khớp,” nhưng sau đó ông đã phát biểu những nhận định không “khớp” một chút nào.
Ông nói: “Trên báo Người Việt, chúng ta đã từng thích thú khi đọc những bài viết của Quỳnh Giao. Nhưng đó mới chỉ là như cầm có một chiếc đũa. Khi đọc cả cuốn sách của Quỳnh Giao chúng ta mới là cầm được cả bó đũa.”
Chúng ta chắc sẽ đồng ý ngay với nhà văn Phạm Phú Minh rằng ai ai cũng thích âm nhạc nhưng nếu chúng ta nghe mà cảm nhận được âm nhạc thì sự thích thú sẽ phong phú hơn lên rất nhiều. Nhưng để cảm nhận được thì phải hiểu được âm nhạc mà muốn hiểu được âm nhạc thì phải học âm nhạc.
Giữa những người “muôn năm cũ”. Quỳnh Giao (ngồi), tài tử Lê Tuấn (phải), ca sĩ Mai Hương (giữa) và một thân hữu. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Nhưng trong đời sống người nghe âm nhạc thì nhiều mà người được học âm nhạc thì có được bao nhiêu. Quỳnh Giao đã lấp được chỗ trống này qua những bài viết của cô trên báo Người Việt và nay thì cụ thể trong cuốn “Quỳnh Giao Tạp Ghi” dầy đến trên 400 trang gom lại hầu hết những bài viết của Quỳnh Giao từ bấy lâu nay.
Nhà văn Phạm Phú Minh khi phân tích về tác phẩm này đã không ngần ngại nói rằng: “Ðó là một cuốn tự điển sống được viết bằng khả năng diễn đạt rất nghệ thuật của một nghệ sĩ tài hoa. Những bài viết của Quỳnh Giao là những diễn đạt của nghệ sĩ trong sáng tác, trong trình diễn và cả trong hòa âm.”
Ðiều đó thật không sai vì Quỳnh Giao là người có đủ thẩm quyền nói được những điều này. Quỳnh Giao được sinh trưởng trong một gia đình mà thân phụ là nhạc sĩ lớn trong nền nhạc Việt từ lúc phôi thai được gọi là “nhạc cải cách” trên các đài Quốc Gia Hà Nội, Huế và Sài Gòn, và thân mẫu của Quỳnh Giao là danh ca Minh Trang cũng trong thời gian ấy. Quỳnh Giao lại còn được thụ huấn trong Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn và đậu thủ khoa khi tốt nghiệp. Chưa hết, Quỳnh Giao còn là một tiếng hát sang cả, chọn lọc trong làng nhạc Việt Nam vì tiếng hát của Quỳnh Giao gợi cho người ta nghĩ đến những không gian làm êm dịu tâm hồn.
Nhà văn Phạm Phú Minh kết luận: “Cuốn sách của Quỳnh Giao không là một tài liệu khô cứng mà cuốn sách là những chỉ dẫn phong phú, những kiến thức rộng rãi, những kỷ niệm thanh cao trong đời người ca sĩ.”
Và nhà văn nhắc nhở nên đọc “Quỳnh Giao tạp ghi” để nghe âm nhạc được phong phú hơn.
Người được Quỳnh Giao và ban tổ chức “để mắt xanh” đến kế tiếp là nhà văn Huy Phương. Nhà văn Huy Phương sau khi kể về thời thơ ấu của Quỳnh Giao mà ông ít nhiều có được liên lạc, chứng kiến, nghe nói tới, và ông kết luận rằng: “Quỳnh Giao là một Công Tằng Tôn Nữ nhưng lại không nói được tiếng Huế” và “Quỳnh Giao khi viết tạp ghi thì cô đã thể hiện cái tôi ca sĩ hơn là cái tôi văn sĩ”.
Tiếp sau hai nhà văn phát biểu, nhiều thân hữu cũng lên chia vui cùng Quỳnh Giao trong dịp này. Một chương trình ca nhạc chọn lọc với những ca sĩ chọn lọc như Kim Tước, Lê Hồng Quang... đã tô thắm thêm cho buổi sinh hoạt của “những người muôn năm cũ” nay đã đem tinh tú tụ hội về đây.
Những người muôn năm cũ ấy là những người đã sống, đã góp tài năng công sức vào nền văn học và nghệ thuật trong dòng lịch sử văn học Việt Nam thời cận đại. Sau khi đất nước bị chia cắt năm 1954, miền Nam được xây dựng lại với nền Ðệ Nhất Cộng Hòa trong đó văn học nghệ thuật được tự do phát triển. Âm nhạc Việt Nam cũng dấy lên từ đó, phát triển đa dạng hơn trước rất nhiều.
Tiếng hát Quỳnh Giao, Mai Hương trong ban Thiếu Nhi Kiều Hạnh rồi sau này trong những ban nhạc được tổ chức đàng hoàng như Tiếng Tơ Ðồng đã đóng góp vào sự đi lên của nền âm nhạc Việt Nam. Sống và làm việc trong bối cảnh lịch sử đó và còn được gia đình hướng dẫn cho một kiến thức âm nhạc tại Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn nên những bài “tạp ghi” âm nhạc Việt Nam của Quỳnh Giao nay được viết lại thì người đọc có thể tin tưởng được rằng ta đang cầm trong tay sự chỉ dẫn đứng đắn và trân quí nhất, vì nó được viết bởi một nghệ sĩ làm văn học nghệ thuật rất trí thức là Quỳnh Giao.
Quí bạn đọc muốn có sách xin hỏi nhật báo Người Việt qua điện thoại (714) 892-1414.
––
Lien lạc tác giả: NguyenHuy@nguoi-viet.com
Sunday, October 23, 2011 5:49:12 PM
Quỳnh Giao ra mắt sách
Nguyên Huy/Nguyên Huy
Source : http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=138913
WESTMINSTER (NV) - Chiều Chủ Nhật buổi ra mắt “Quỳnh Giao Tạp Ghi” tại hội trường nhật báo Người Việt, Westminster, bỗng cho nhiều người tham dự nhớ đến câu thơ của Thi Sĩ Nguyễn Ðình Liên “Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ” khi thấy trong số người đến tham dự đông đảo có những khuôn mặt một thời nay cũng có mặt như nhà văn Doãn Quốc Sỹ, tài tử Lê Tuấn, nữ xướng ngôn viên Gươm Thiêng Ái Quốc Kim Thanh, hai giọng ca sang cả Kim Tước, Mai Hương, nhà văn “nhạc chủ đề” Nguyễn Ðình Toàn trên đài Quốc Gia Sài Gòn...
Tác giả Quỳnh Giao (trái) cười thật tươi trước một hàng dài độc giả và thân hữu xin ký sách để kỷ niệm. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Theo MC Ðinh Quang Anh Thái, có đến 27 thân hữu trong giới văn học, nghệ sĩ xin được ít lời với Quỳnh Giao trong dịp này và cũng có đến 40 ca sĩ xin được đóng góp tiếng hát trong buổi ra mắt sách. Nhưng “xin được bầy tỏ sự cảm tạ đến tất cả những thân hữu này vì thời gian không cho phép” như lời MC Ðinh Quang Anh Thái đã nói hộ cho Quỳnh Giao.
Người được Quỳnh Giao và ban tổ chức “để mắt xanh” đầu tiên là nhà văn Phạm Phú Minh, chủ nhiệm tạp chí Thế Kỷ 21, một tạp chí văn học giá trị ở hải ngoại.
Trước Quỳnh Giao và số thân hữu đến tham dự đông đảo khá là chọn lọc, nhà văn Phạm Phú Minh thú nhận là có “hơi khớp,” nhưng sau đó ông đã phát biểu những nhận định không “khớp” một chút nào.
Ông nói: “Trên báo Người Việt, chúng ta đã từng thích thú khi đọc những bài viết của Quỳnh Giao. Nhưng đó mới chỉ là như cầm có một chiếc đũa. Khi đọc cả cuốn sách của Quỳnh Giao chúng ta mới là cầm được cả bó đũa.”
Chúng ta chắc sẽ đồng ý ngay với nhà văn Phạm Phú Minh rằng ai ai cũng thích âm nhạc nhưng nếu chúng ta nghe mà cảm nhận được âm nhạc thì sự thích thú sẽ phong phú hơn lên rất nhiều. Nhưng để cảm nhận được thì phải hiểu được âm nhạc mà muốn hiểu được âm nhạc thì phải học âm nhạc.
Giữa những người “muôn năm cũ”. Quỳnh Giao (ngồi), tài tử Lê Tuấn (phải), ca sĩ Mai Hương (giữa) và một thân hữu. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)
Nhưng trong đời sống người nghe âm nhạc thì nhiều mà người được học âm nhạc thì có được bao nhiêu. Quỳnh Giao đã lấp được chỗ trống này qua những bài viết của cô trên báo Người Việt và nay thì cụ thể trong cuốn “Quỳnh Giao Tạp Ghi” dầy đến trên 400 trang gom lại hầu hết những bài viết của Quỳnh Giao từ bấy lâu nay.
Nhà văn Phạm Phú Minh khi phân tích về tác phẩm này đã không ngần ngại nói rằng: “Ðó là một cuốn tự điển sống được viết bằng khả năng diễn đạt rất nghệ thuật của một nghệ sĩ tài hoa. Những bài viết của Quỳnh Giao là những diễn đạt của nghệ sĩ trong sáng tác, trong trình diễn và cả trong hòa âm.”
Ðiều đó thật không sai vì Quỳnh Giao là người có đủ thẩm quyền nói được những điều này. Quỳnh Giao được sinh trưởng trong một gia đình mà thân phụ là nhạc sĩ lớn trong nền nhạc Việt từ lúc phôi thai được gọi là “nhạc cải cách” trên các đài Quốc Gia Hà Nội, Huế và Sài Gòn, và thân mẫu của Quỳnh Giao là danh ca Minh Trang cũng trong thời gian ấy. Quỳnh Giao lại còn được thụ huấn trong Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn và đậu thủ khoa khi tốt nghiệp. Chưa hết, Quỳnh Giao còn là một tiếng hát sang cả, chọn lọc trong làng nhạc Việt Nam vì tiếng hát của Quỳnh Giao gợi cho người ta nghĩ đến những không gian làm êm dịu tâm hồn.
Nhà văn Phạm Phú Minh kết luận: “Cuốn sách của Quỳnh Giao không là một tài liệu khô cứng mà cuốn sách là những chỉ dẫn phong phú, những kiến thức rộng rãi, những kỷ niệm thanh cao trong đời người ca sĩ.”
Và nhà văn nhắc nhở nên đọc “Quỳnh Giao tạp ghi” để nghe âm nhạc được phong phú hơn.
Người được Quỳnh Giao và ban tổ chức “để mắt xanh” đến kế tiếp là nhà văn Huy Phương. Nhà văn Huy Phương sau khi kể về thời thơ ấu của Quỳnh Giao mà ông ít nhiều có được liên lạc, chứng kiến, nghe nói tới, và ông kết luận rằng: “Quỳnh Giao là một Công Tằng Tôn Nữ nhưng lại không nói được tiếng Huế” và “Quỳnh Giao khi viết tạp ghi thì cô đã thể hiện cái tôi ca sĩ hơn là cái tôi văn sĩ”.
Tiếp sau hai nhà văn phát biểu, nhiều thân hữu cũng lên chia vui cùng Quỳnh Giao trong dịp này. Một chương trình ca nhạc chọn lọc với những ca sĩ chọn lọc như Kim Tước, Lê Hồng Quang... đã tô thắm thêm cho buổi sinh hoạt của “những người muôn năm cũ” nay đã đem tinh tú tụ hội về đây.
Những người muôn năm cũ ấy là những người đã sống, đã góp tài năng công sức vào nền văn học và nghệ thuật trong dòng lịch sử văn học Việt Nam thời cận đại. Sau khi đất nước bị chia cắt năm 1954, miền Nam được xây dựng lại với nền Ðệ Nhất Cộng Hòa trong đó văn học nghệ thuật được tự do phát triển. Âm nhạc Việt Nam cũng dấy lên từ đó, phát triển đa dạng hơn trước rất nhiều.
Tiếng hát Quỳnh Giao, Mai Hương trong ban Thiếu Nhi Kiều Hạnh rồi sau này trong những ban nhạc được tổ chức đàng hoàng như Tiếng Tơ Ðồng đã đóng góp vào sự đi lên của nền âm nhạc Việt Nam. Sống và làm việc trong bối cảnh lịch sử đó và còn được gia đình hướng dẫn cho một kiến thức âm nhạc tại Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn nên những bài “tạp ghi” âm nhạc Việt Nam của Quỳnh Giao nay được viết lại thì người đọc có thể tin tưởng được rằng ta đang cầm trong tay sự chỉ dẫn đứng đắn và trân quí nhất, vì nó được viết bởi một nghệ sĩ làm văn học nghệ thuật rất trí thức là Quỳnh Giao.
Quí bạn đọc muốn có sách xin hỏi nhật báo Người Việt qua điện thoại (714) 892-1414.
––
Lien lạc tác giả: NguyenHuy@nguoi-viet.com
GUỐC HỒNG, Này Em Áo Trắng Môi Hồng
Nhân đọc bài thơ Guốc Hồng của VMT, tôi viết bài thơ Này Em Áo Trắng Môi Hồng. Xin mời đọc hai bài thơ sau đây:
Guốc Hồng
Áo ai bay trắng sân trườngGuốc ai gỏ nhịp phố phường sớm trưaTôi về tìm lại tôi xưaCòn ai áo trắng đong đưa guốc hồngVũ minh Tuấn
Này em áo trắng môi hồng
Này em áo trắng môi hồng
Chân mang guốc nhỏ quai hồng ngày xưa
Ngày nao ai đón ai đưa
Mà nay mưa nắng nắng mưa một mình
Nhớ chăng anh kẻ si tình
Theo em chẳng nói sợ tình bay xa
Nhớ em anh viết bài ca
Tặng riêng ai đó khúc ca ân tình
Nguyễn Mạnh Cường
(10/2011)
Nhân đọc bài thơ Guốc Hồng của VMT, tôi viết bài thơ Này Em Áo Trắng Môi Hồng. Xin mời đọc hai bài thơ sau đây:
Guốc Hồng
Áo ai bay trắng sân trường
Áo ai bay trắng sân trường
Guốc ai gỏ nhịp phố phường sớm trưa
Tôi về tìm lại tôi xưa
Còn ai áo trắng đong đưa guốc hồng
Vũ minh Tuấn
Này em áo trắng môi hồng
Này em áo trắng môi hồng
Chân mang guốc nhỏ quai hồng ngày xưa
Ngày nao ai đón ai đưa
Mà nay mưa nắng nắng mưa một mình
Nhớ chăng anh kẻ si tình
Theo em chẳng nói sợ tình bay xa
Nhớ em anh viết bài ca
Tặng riêng ai đó khúc ca ân tình
Chân mang guốc nhỏ quai hồng ngày xưa
Ngày nao ai đón ai đưa
Mà nay mưa nắng nắng mưa một mình
Nhớ chăng anh kẻ si tình
Theo em chẳng nói sợ tình bay xa
Nhớ em anh viết bài ca
Tặng riêng ai đó khúc ca ân tình
(10/2011)
Bây giờ là mùa Thu, nhưng đâu ai cấm được ta mơ về mùa Xuân......
NMC : Bây giờ là mùa Thu, nhưng đâu ai cấm được ta mơ về mùa Xuân.
Một mùa Xuân tốt đẹp hơn cho mọi người....... và :
"Từ đây người biết thương người" trong bài nhạc Mùa Xuân Đầu Tiên của nhạc sĩ tài hoa Văn Cao và giọng hát đầy truyền cảm của nữ ca sĩ Bích Vân. Tiếng đàn vĩ cầm thổn thức và giọng ca quyện vào nhau như là một. Xin mời độc giả thưởng thức
Ta như ai đó mộng tìm Xuân
Xuân mang tươi thắm đến dương trần
Nàng mang nhân ái gieo muôn lối
Làm đẹp cuôc đời theo dấu chân
Xuân mang tươi thắm đến dương trần
Nàng mang nhân ái gieo muôn lối
Làm đẹp cuôc đời theo dấu chân
Xuân mang hy vọng đến mọi nhà
Tình Xuân chan chứa khắp muôn hoa
Cùng nhau chờ đón mùa Xuân đến
Để tình người lại được bay xa
NMC
Tư tưởng dung thông, chẳng thuộc mùa
Xuân Hạ Thu Đông, cảnh tình ưa
Tứ đại giai không ! Vòng luân chuyển
Thế cục xoay vần, thắng với thua
Xuân sang rạng rỡ sắc muôn màu
Hạ đến chói chan Phương nở mau
Thu về lãng đãng vàng non nước
Đông tàn vạn vật tiếc thương nhau
MC
Ta hồi quá khứ, tìm ai đó
Biền biệt không gian, bất khả dò
Lắng đọng thời gian, dài ai oán
Chèo khua sóng nước, bóng con đò
Trăng Thu lơ lửng bến sông xưa
Tình mịch không gian mấy cho vừa
Xa đưa tiếng sáo lòng thanh thoát
Trả lại thế nhân tấm tình xưa
NC
Ai cũng mong mãi một mùa Xuân
Hoa tươi khoe sắc chốn dương trần
Vạn vật như hồi sinh muôn lối
Xuân về trao nhau tấm tình chân
Xuân sang, Phúc đáo tận muôn nhà
Hương Xuân ngào ngạt, ngất ngây hoa
Lòng lâng lâng, nhịp chân vui đến
Để tình người chan chứa tình xa
MC
Tình Xuân chan chứa khắp muôn hoa
Cùng nhau chờ đón mùa Xuân đến
Để tình người lại được bay xa
NMC
Tư tưởng dung thông, chẳng thuộc mùa
Xuân Hạ Thu Đông, cảnh tình ưa
Tứ đại giai không ! Vòng luân chuyển
Thế cục xoay vần, thắng với thua
Xuân sang rạng rỡ sắc muôn màu
Hạ đến chói chan Phương nở mau
Thu về lãng đãng vàng non nước
Đông tàn vạn vật tiếc thương nhau
MC
Ta hồi quá khứ, tìm ai đó
Biền biệt không gian, bất khả dò
Lắng đọng thời gian, dài ai oán
Chèo khua sóng nước, bóng con đò
Trăng Thu lơ lửng bến sông xưa
Tình mịch không gian mấy cho vừa
Xa đưa tiếng sáo lòng thanh thoát
Trả lại thế nhân tấm tình xưa
NC
Ai cũng mong mãi một mùa Xuân
Hoa tươi khoe sắc chốn dương trần
Vạn vật như hồi sinh muôn lối
Xuân về trao nhau tấm tình chân
Xuân sang, Phúc đáo tận muôn nhà
Hương Xuân ngào ngạt, ngất ngây hoa
Lòng lâng lâng, nhịp chân vui đến
Để tình người chan chứa tình xa
MC
Một mùa Xuân tốt đẹp hơn cho mọi người....... và :
"Từ đây người biết thương người" trong bài nhạc Mùa Xuân Đầu Tiên của nhạc sĩ tài hoa Văn Cao và giọng hát đầy truyền cảm của nữ ca sĩ Bích Vân. Tiếng đàn vĩ cầm thổn thức và giọng ca quyện vào nhau như là một. Xin mời độc giả thưởng thức
Dạy Con ở Mỹ
Source of above Picture : Internet
"Có nuôi con mới biết lòng cha me." Đó là câu tôi thường nghe mẹ tôi nói khi tôi còn nhỏ. Ngày nay có con và dạy con ở Mỹ sao thấy nó khó khăn và lo lắng lạ thường. Có lẽ tại vì lúc đó ở VN không có facebook.Nhiều quí vị phụ huynh trong đó có cả tôi rất là nhức đầu với Facebbook. Tình cờ một hôm nào đó, nếu có dịp lướt nhìn vào môt trong những mẩu đối thoại ở trong trang Facebook cùa con trai hay con gái bạn (với sự đồng ý của các em), bạn sẽ thấy kinh hãi và giật mình. Rồi bạn cũng sẽ như tôi lắc đầu lẩm bẩm "Con nít bây giờ sao mà khôn sớm quá!!!".
Tôi có một người bạn hay gặp uống cà phê ở Bolsa, anh nói với tôi như sau:
"Con trai mình dạo này bận học quá, cháu ngồi suốt ngày làm bài trên bàn Computer... Làm mình với bà xã không dám sai cháu làm việc nhà, phải chia nhau làm hết việc nhà làm mình bận quá không có thì giờ đi uống cà phê nữa....."
Bẳng đi sau một thời gian gặp lại, tôi hỏi anh:
"Dạo này chắc bận việc nhà nhiều?"
Anh cười mếu máo nói:
"Tôi phải ghi danh học thêm Computer để biết xử dụng Facebook và làm... CAM (Công an Mạng!!!)
Thì ra sau khi bà xã tình cờ biết được là cậu con trai của mình chẳng học hành gì cả mà chỉ ngồi chat trong Facebook cả ngày để trốn việc nhà.... anh đuợc lịnh phải đi học thêm về new technology để kiểm soát cậu con yêu quí.... Rõ Khổ!
Mùa hè năm trước, nhân một hôm đi uống cà phê với người bạn Mỹ có con học chung lớp với con gái của tôi, anh nhìn tôi lạ lùng và cho tôi mấy bài thuyết giảng về "Con nít cần phải được vui chơi trong mùa hè". Tôi mỉm cười và nói với anh "Hey, you muốn nói gì nói thẳng ra đi. Đừng úp mở nữa." Thì ra anh nghĩ là tôi sẽ bắt con gái đi học thêm vào mùa hè và không được vui chơi (vì nhiều phụ huynh châu Á bắt con cái phải học thêm mùa Hè).... nên muốn đóng góp ý kiến...
Tôi cám ơn Anh và cho anh biết là con gái tôi chưa bao giờ đi học thêm mùa Hè vì tôi ở xa Bolsa...vv và vvv. Chứng tỏ là nguời bản xứ cũng có nhiều nhận định rất là sai lệch về người VN vì họ dựa trên những nhận xét về người Trung Hoa hay Đại Hàn.
Một chuyện nữa là rất là khó dạy con về lịch sử VN. Có một lần lại nhà bạn, thấy con tôi ngồi coi chương trình phim bộ tiếng Việt của các đài VN với các đứa trẻ khác, bạn tôi kết luận một câu xanh dờn:
"Trẻ em VN rồi sẽ giỏi lịch sử Tàu và Hàn Quốc hơn sử Việt."
Thì ra những bộ phim truyện về lịch sử thường là nói về lịch sử Tàu hay Hàn Quốc, gần như là không có phim về lịch sử VN. Nếu đúng như vậythì buồn quá phải không bạn?
Có dịp đi xuống San Jose, đi xe đò Hoàng tôi ngồi cạnh một Bác lớn tuổi có con ruột và con dâu tốt nghiệp Bác Sĩ, bác than với tôi: "Hồi xưa nó đi học thì mình bận theo kiểu đi học(đưa rước..), bây giờ thì nó ra trường lấy vợ đẻ con thì mình phải xuống phụ nó trông con, dọn nhà vì hai vợ chồng nó làm việc bận quá." Bác ngồi bên cạnh riễu liền:
"Đằng sau người đàn ông VN thành công, luôn có bóng dáng của bố mẹ..."
Xem ra cái job làm bố mẹ kéo dài cho tới khi đi theo ông bà mới thôi.
Đã vậy đôi khi cái xương sườn (bà xã) của mình sẽ làm mình rắc rối, khi tới chỗ dạy dỗ con cái. Nhất là nếu bà xã cùa bạn tới Mỹ khi còn nhỏ tuổi.
Mong sẽ không có cảnh để các em mở đầu bài luận văn Việt ngữ theo kiểu
"Nhà em có nuôi một anh HAI...."
Nguyễn Mạnh Cường
Nỗi Nhớ
Sáng mai thức dậy
Nghe tiếng chim hót
Sương mù dăng kín
Ôm cả núi non
Cầm đàn tôi hát
Khúc hát mỏi mòn
Chiều đến tôi về
Xa lộ đầy xe
Trời như thấp xuống
Nỗi nhớ theo về
Đêm không ngủ iên
Chợt tỉnh giữa đêm
Buồn hiu hắt lạ
Cuộc tình chưa quên
Em nay ở đâu
Ngày đó bên nhau
Còn chăng nỗi nhớ?
Thầm gọi tên nhau
Cali 09/28/2011
Nguyễn Mạnh Cường
Nguoi Em Sau Mong -Tho Luu Trong Lu -Y Van -Si Phu -NNS (HD)
Nguoi Em Sau Mong -Tho Luu Trong Lu -Y Van -Si Phu -NNS (HD)
Steve Jobs (CEO của Apple) - Một thiên tài đã ra đi
1955-2011
Thế là hôm qua sao đã rơi
Steve ơi, thôi nhé giả biệt đời
Có nhớ có thương, đừng vương vấn
Từ nay người đã bỏ cuộc chơi!!!
Steve ơi, thôi nhé giả biệt đời
Có nhớ có thương, đừng vương vấn
Từ nay người đã bỏ cuộc chơi!!!
Steve ra đi để lại nhiều thương tiếc. Anh mất ở tuổi 56. Steve là một thiên tài sáng tạo. Tên anh gắn liền với những sản phẩm cùa Apple như : Iphone, Ipad, Ipod, Mac.... Xin chia buồn cùng gia đình.
Nguyễn Mạnh Cường --- Ngày Ấy
Việt Nam ơi !
Hồn thiêng sông núi ! Việt Nam ơi !
Người dân khắc khoải, dạ tơi bời
Non xanh nước biếc, Tình muôn thuở
Gấm vóc giang sơn, biết đổi dời
Thời thế ! Thế thời ! Ôi ! mạt vận !
Anh hùng ! Trở bước ! Những sao rơi
Nao nao mây khói hoài xa thẳm
Man mác hương lòng , chứng chơi vơi
TMT
Ngày nay đôi ngã
Ngày xưa chung một nhịp cầu
Ngày nay ai đã quên câu ước thề
Ngày xưa cùng xóm cùng quê
Ngày nay đôi ngã không kề cận nhau
Ngày xưa áo trắng không mầu
Ngày nay mái tóc hai mầu điểm sương
Ngày xưa tình cũ còn vương
Ngày nay xa cách quê hương nghìn trùng
NMC
(10/02/2011)
adieu jolie candy - Singer : Jean-francois Michael
Dính Chút Cổng trường
Ngày xưa áo trắng sân trường
Duyên chi dun rủi dặm đường tìm nhau
Chào em nắng sớm tình đầu
Chào anh tóc đã điểm mầu gió sương
Bước qua đôi ngã đôi đường
Áo ai dính chút cổng trường ngày xưa
(ThaiNC)
Duyên chi dun rủi dặm đường tìm nhau
Chào em nắng sớm tình đầu
Chào anh tóc đã điểm mầu gió sương
Bước qua đôi ngã đôi đường
Áo ai dính chút cổng trường ngày xưa
(ThaiNC)
NHƯ MỘT LOÀI SAO BIỂN
Như một loài sao biển
Sáng nay tôi thức dậy
Và nhìn thấy quanh mình
Những nỗi buồn đã lấp hết con sông
Đã đi qua đời tôi như vết nhọn gai hồng.
Như một dòng sông nhỏ
Sáng nay tôi thức dậy
Thấy đời mình quanh co
Ôm hai bờ cát trắng
Và những hạt phù sa
Mãi thương nhớ quê nhà.
Như cuộc tình sắp hết
Sáng nay tôi nhìn lại
Thấy hạnh phúc đời tôi như một bóng cây già
Không sao nở được những đóa hoa
Hay một vùng trái ngọt
Chỉ che đi những cơn mưa rét lạnh
Ôi, những cơn mưa ai đã trút xuống đời tôi.
Như một loài sao biển
Sáng nay trên những vùng nổi sóng
Thấy ngày tháng qua đi như một nỗi ưu phiền.
(Vũ Minh Tuấn)
Subscribe to:
Posts (Atom)





